Video Người mễ là người gì 🆗
Kinh Nghiệm Hướng dẫn Người mễ là người gì Mới Nhất
Hoàng Gia Trọng Phúc đang tìm kiếm từ khóa Người mễ là người gì được Update vào lúc : 2022-04-11 12:28:13 . Với phương châm chia sẻ Thủ Thuật Hướng dẫn trong nội dung bài viết một cách Chi Tiết 2022. Nếu sau khi đọc Post vẫn ko hiểu thì hoàn toàn có thể lại Comments ở cuối bài để Mình lý giải và hướng dẫn lại nha.Hình minh họa: Người Mễ là gốc Tây Ban Nha. Bách Khoa Tri Thức
(Nguồn ảnh: Internet)
Ba nhóm chính tạo nên dân số Mexico: Khoảng 20 đến 25% là thổ dân da đỏ, con cháu của dân cư nguyên thuỷ. Khoảng 10% là Tây Ban Nha hay con cháu của dân tộc bản địa khác. Số còn sót lại từ 65 đến 70% là dân lai, tổng hợp huyết thống của thổ dân và dân Tây Ban Nha.
Ai là người định cư đầu tiên ở Mexico? Những nhà nhân chủng học nói rằng hầu hết họ là những người dân gốc châu Á. Người ta nhận định rằng họ đến Mexico trên đường họ đến Bắc Mỹ, theo đường eo biển Bering. Điều này hoàn toàn có thể xảy ra vào thời điểm cách đó từ 10.000 đến 25.000 năm.
Đã có nhiều đế quốc thổ dân da đỏ vĩ đại ở Mexico hơn một ngàn năm trước khi Hernando Cortés đổ bộ lên đấy. Đầu tiên là dân Olmec, rồi dân Maya, tiếp đến là dân Toltec, Zapotec, Mixtec và rồi dân Maya trở lại một lần nữa. Vào thời chinh phạt của Tây Ban Nha, bộ tộc Aztecs cai trị bởi Montezuma, là thổ dân da đỏ có uy quyền nhất của Mễ.
Từ năm 1522 đến 1821, Mexico được xem là một thuộc địa của Tây Ban Nha. Đầu thế kỷ thứ 19 sự hòa hợp giữa nền văn minh Tây Ban Nha và da đỏ khởi đầu tạo nên cách sống của người Mễ ngày này.
Trong suốt thời gian quản chế của Tây Ban Nha, nhóm cầm quyền là một thiểu số, hình thành bởi những người dân Tây Ban Nha sinh trưởng ở đất nước của tớ. Sau đấy là những người dân Tây Ban Nha sinh ra ở Mễ. Về sau, quyền lực nằm trong tay người lai, con cháu của hai dòng máu Tây Ban Nha và da đỏ, mà trước đây họ chẳng có chút địa vị nào trong cơ quan ban ngành sở tại. Còn đại đa số dân da đỏ, họ sống trong thực trạng nô lệ thực sự. Người ta hoàn toàn có thể hiểu vì sao phong trào giành độc lập cho Mexico, đòi nhân quyền và bình đẳng cho dân tộc bản địa nước ấy thắng lợi.
Từ Khóa:
Người Mễ là gốc Tây Ban Nha || Bách Khoa Tri Thức || Khám phá thế giới
Huy Phương/Người Việt
Người Việt tất cả chúng ta có thói quen gọi những người dân Châu Mỹ La Tinh là Mễ, bất kể họ đến từ Mễ Tây Cơ (Mexico,) Chile hay Ecuador… Ðến Mỹ, tất cả chúng ta sống trong một quốc gia hợp chủng cùng rất nhiều sắc dân khác ví như Ðại Hàn, Trung Hoa, Nhật, Lào, Cam Bốt… nhưng phải nói thân mật với tất cả chúng ta nhất là người Mễ.
Người Mễ cầm bảng quảng cáo trên đường phố. (Hình: Huy Phương)
Bạn thử quay nhìn đời sống chung quanh tất cả chúng ta mỗi ngày, ở đâu mà không thấy người Mễ. Người Mễ đến cắt cỏ trong vườn bạn hay lái xe lấy rác mỗi tuần, người Mễ rửa xe, lau nhà, lợp mái nhà cho bạn, người Mễ bưng dọn, rửa chén bát trong quán ăn, cầm bảng quảng cáo ở đầu đường… Xa hơn thế nữa, người Mễ đang sửa đường cho bạn đi, dựng cầu qua xa lộ, làm những ngôi nhà mới. Người Mễ chiếm tỷ lệ cao trong những sắc dân thiểu số, thao tác cần mẫn, nặng nhọc. Những việc như xây dựng cầu và cống, đường sá, nhà cửa, nhân công hầu hết là Mễ, người da trắng chỉ cầm bản vẽ, chỉ trỏ và ra lệnh.
Ðất Mễ Tây Cơ không nuôi nổi người Mễ, nên mỗi năm, hàng trăm nghìn người Mễ vượt biên giới sang Hoa Kỳ để kiếm ăn, chính phủ nước nhà Mỹ phải tăng cường quân đội đến vùng biên giới, xây tường cao, tăng cường tuần tra mà cũng không thể nào ngăn ngừa nổi làn sóng vượt biên đông đảo và thường trực này. Chính phủ Mễ chỉ đáp ứng khoảng chừng 400,000 việc làm trên 1.3 triệu nhân công. Số còn sót lại là thất nghiệp và tha phương để đem về cho quê nhà đất của tớ trung bình $13 tỷ mỗi năm. Nhiều người Việt đã bỏ mình trên Thái Bình Dương vì tự do, nhưng những người dân Mễ lại qua biên giới Mỹ vì một chiếc bụng đói. Họ đã chết vì đói khát trong sa mạc nóng cháy lên đến mức 110 độ hay hơn thế nữa. Là di dân lậu, đến được Mỹ rồi, tìm được đồng tiền để nuôi sống bản thân qua ngày đã khó, lại lo toan tích góp gửi tiền về quê để nuôi mẹ, nuôi vợ con.
Ðến Mỹ rồi, không phải ai cũng tìm được đồng lương $5, $7 một giờ. Ở trước cửa hiệu bán vật liệu xây cất, làm vườn, lúc nào thì cũng luôn có thể có hàng trăm người Mễ chờ đón người tiêu dùng về để xin việc. Nếu bạn cần đào ao, sửa nhà, cưa gỗ hay dọn vườn, thì ra đây ngã giá rồi chở một hai ông thợ này về nhà, chẳng trở ngại vất vả gì. Người Mễ bán hoa ở góc đèn xanh đèn đỏ hay người Mễ bán dâu ở công cộng. Bạn thử tìm cho tôi một người Việt Nam đứng trước cửa trang chủ Depot kiếm việc hay bán hàng dạo như những người dân Mễ kia! Họ cũng là những người dân vụng về, không khéo tay, cứ nhìn những đồ thủ công nghệ tiên tiến của tớ trên đất Mễ hay ngành nghề của tớ đang làm thì đủ rõ, quả là thua xa người Việt về chuyện thông minh, khéo tay và khôn lanh.
Nước Mỹ đôi khi điên đầu vì nạn di dân về biên giới phía Nam. Chuyện này đã gây chia rẽ quá nhiều qua những cuộc tranh luận tại Quốc Hội, qua những kỳ bầu cử. Ai cũng muốn ngăn ngừa người Mễ tràn vào đất Mỹ, nhưng cũng luôn có thể có người lại nhận định rằng, nếu không còn 31 triệu người nói tiếng Tây Ban Nha gốc La Tinh trên đất Mỹ thì quốc gia này sẽ ra sao?
“A Day Without A Mexican” (Một Ngày Không Có Người Mễ) là một bộ phim truyện của đạo diễn Sergio Arau sản xuất năm 2004, nó đáp ứng một chiếc nhìn châm biếm những hậu quả khi mà người Mễ ở tiểu bang California đột nhiên biến mất: “Một buổi sáng California thức dậy và đột ngột thấy rằng 1/3 dân số của tớ đã biến mất.” Chuyện gì sẽ xảy ra sau đó? Ông gia chủ hàng: “Tôi bước vào nhà hàng quán ăn không thấy một ai. Thực phẩm không còn người giao đến, chén bát dơ còn đầy trong nhà bếp, đương nhiên không còn cả người tiêu dùng!” Quang cảnh ở ngoài phố thì “rác rến đầy trên đường, bệnh viện đóng cửa, không còn giáo viên, không còn trái cây hay rau quả, và ngoài đường phố vắng teo…”
Cả California cũng như ngày tận thế, đương nhiên Little Saigon cũng tiêu điều. Ai lau bàn, cửa chén, ai nhặt rau, đổ rác kể cả ai đổ bánh bèo hay nấu nồi phở cho bạn ngày hôm nay! Không có sự hiện hữu của 13.7 triệu người Mễ ở đây, dễ chừng ở California, mọi sự xảy ra bi đát như ngày tận thế.
Người làm phim “A Day Without A Mexican” kỳ vọng hiệp hội La Tinh có vị trí xứng đáng của nó như thể một đóng góp quan trọng trong lịch sử và tương lai của Hoa Kỳ: “Chúng tôi sẽ được ghi lại quá trình và kết quả với kỳ vọng thúc đẩy hơn thế nữa những cuộc thảo luận đóng góp cho xã hội và nền kinh tế tài chính của tất cả chúng ta, không riêng gì có là người nhập cư La Tinh, nhưng tất cả những người dân từ nước khác. Ðó là những đóng góp tăng năng suất và nâng cao mức sống cho tất cả tất cả chúng ta.” Lẽ cố nhiên trong đó có cả những người dân Việt tại Mỹ.
Vậy mà người Việt vẫn nói giọng khinh bạc: “Không ăn cắp không phải Mễ, không đi trễ không phải Việt Nam.” Một người Mễ tương đối có học, đã nói với tôi: “Tôi đã phải từ bỏ một mối tình với một thiếu nữ xinh đẹp Việt Nam, vì mẹ cô này khinh tôi ra mặt!”
Người Mễ có gì để đáng khinh?
Người Mễ “ăn cắp!” Một bà triệu phú ở quận Cam cho tôi biết, một cô Mễ được thuê quét dọn và sắp xếp vệ sinh trong phòng bà, đã đánh cắp một chiếc nhẫn hột xoàn đắt tiền trong chiếc tủ trên đầu giường của bà, nhưng bà bỏ qua, không khai báo với công an. Bà nghĩ người Mễ nào sang đây kiếm việc làm cũng nghèo, trở ngại vất vả và phải nói là đáng thương. Nếu người đàn bà này ở tù, chắc như đinh sẽ bỏ lại một đàn con nheo nhóc.
Ðây là một người Mễ ít học, hoàn toàn có thể nói rằng là không được đi học, đói rách phải lặn lội qua bao nhiêu gian truân, chết chóc để bỏ xứ ra đi, vì nghèo mà phải ăn cắp, trong khi trong hiệp hội người Việt tất cả chúng ta có vô số người giàu sang, trí thức mà vẫn… ăn cắp.
Bản thân tôi là một người đã bị ăn cắp căn cước để lấy tiền vô tội vạ từ quỹ Medicare của liên bang về những dịch vụ mà tôi không hề được hưởng. Người Mễ đã lừa bạn lấy tiền mua vật liệu sửa nhà rồi biến mất không? Người Mễ có lừa bán bảo hiểm “ma” cho bạn rồi cao bay xa chạy không? Có người Mễ nào làm nghề mua và bán nhà đã giả chữ ký của bạn để co-sign cho một người tiêu dùng nhà không đủ điều kiện không? Có người Mễ nào đã giật hụi, bán cẩm thạch giả cho bạn không? Người Mễ làm nghề nail với bạn có lúc nào ra tiệm đối diện bên kia đường để giật khách lại của người chủ cũ không? Có người Mễ nào làm công mà phản chủ, học nghề để đối đầu đối đầu với bạn không?
Người Mễ chính thống (để phân biệt với số người lai Tây Ban Nha) thường được xem là những người dân vai u thịt bắp, ăn no vác nặng, chân chất thật thà, có tính cách du mục, tạm thời, thích tự do không biến thành ràng buộc, đương nhiên rất khó thành công. Một vị gia chủ người Việt có đất bên Mễ Tây Cơ, thuê khoảng chừng 200 công nhân địa phương, marketing thương mại nông phẩm, trồng mít, rau, bầu bí… chở về bán ở California và miền Ðông nước Mỹ. Lương công nhân ở đây mỗi ngày chỉ 80 pesos (chừng hơn $7) đã có những nhận xét về những nhân công người Mễ của ông: “Tất cả đều thao tác tùy theo thời vụ và tùy hứng của tớ. Không thể nào kêu họ vào làm thường trực được, khó lắm.” Hay: “Nói chung thì người nông dân nào thì cũng rất chất phác, dễ thương. Ðặc biệt với người Mễ thì càng lè phè hơn thế nữa. Lãnh lương xong là vô quán bia ngay. Lắm khi lương suốt tuần chỉ đủ trả một bữa nhậu suốt đêm với nhau.”
Ðó phải chăng là những đặc tính đáng yêu như hầu hết dân Nam bộ của tất cả chúng ta không?
Dù đôi khi rất khác nhau, tất cả chúng ta đến đây vì nguyên do chính sách chính trị, người Mễ Tây Cơ vì chính sách cầm quyền bất lực, không tạo nổi công ăn việc cho dân, băng đảng ma túy tràn lan, nhưng họ và tôi cũng tương tự như nhau ở chỗ là phải bỏ quê hương, làng mạc ra đi, phải chăng “cùng một lứa bên trời lận đận!”
Người Mễ trên đất Mỹ, sống trở ngại vất vả hơn là tất cả chúng ta, họ chật vật nghèo khó, có khi 10 người ở chung với nhau trong một căn chung cư một phòng, đi lại bằng phương tiện di tán công cộng, mua được một chiếc xe cũ thì nhiều lúc không đủ tiền mua bảo hiểm, con cháu học tập dở dang vì phải lăn sống lưng ra đời kiếm cơm sớm.
Người Mễ không những đáng yêu mà còn đáng thương nữa!