Hướng Dẫn Một thai 6 tiểu bảo bảo chương 1 ?
Thủ Thuật Hướng dẫn Một thai 6 tiểu bảo bảo chương 1 Chi Tiết
Bùi Quỳnh Anh đang tìm kiếm từ khóa Một thai 6 tiểu bảo bảo chương 1 được Cập Nhật vào lúc : 2022-07-04 14:40:05 . Với phương châm chia sẻ Bí quyết Hướng dẫn trong nội dung bài viết một cách Chi Tiết 2022. Nếu sau khi đọc tài liệu vẫn ko hiểu thì hoàn toàn có thể lại Comment ở cuối bài để Mình lý giải và hướng dẫn lại nha.Hai người còn chưa đi ra phòng bệnh.Điện thoại di động của Tư Hải Minh vang lên, thấy là điện thoại của chương Vĩ thì lông mày đen hơi nhíu.Anh nghe máy, không biết bên trong nói gì mà sắc mặt của Tư Hải Minh cực kỳ khó coi.“Truy bắt toàn thành phố đi!” Tư Hải Minh ra lệnh.Anh cúp điện thoại, nhìn chằm chằm Đế Anh Thy không nói chuyện.“Đừng nói với tôi Sơ Cố Cảnh chạy rồi nhé?”.“Chạy rồi.” Toàn thân Đế Anh Thy muốn sụp đổ: “Vậy mà cũng chạy được?” “Người ở bên khu Đông Nam Á tới, vũ lực không nhỏ” Tư Hải Minh nói.“Không ít người bị thương” “Vậy là anh ta đã sẵn sàng sẵn sàng đường chạy? Chạy tới khu Đông Nam Á?” Đế Anh Thy hỏi.“Ừm.Anh ta không thể chạy thoát chỗ này, chỉ hoàn toàn có thể xuất ngoại” Để Anh Thy sắp tức chết, bắt được người nhưng đã chạy rồi, tên Sơ Cố Cảnh này chạy tới giết người mà vẫn để lại đường lui như vậy này cho mình! Còn làm cho những người dân của bọn họ tổn thương nghiêm trọng! Thật đúng là một khối u ác tính nhất định phải lấy xuống! Khi ở trên xe Tư Hải Minh gọi điện thoại cho nhà họ Đế nói lại chuyện của Sơ Cố Cảnh.Vẻ mặt Để Anh Thy ngồi ở cạnh bên là không thể tin không thể đồng ý, không phải là tôi gọi điện thoại à? Anh thân mật với những anh tôi như vậy từ lúc nào? Còn có chuyện anh hai cho chương Vĩ áo chống đạn, cô cũng không biết! Trở lại tầng cao nhất trong nhà, Đế Anh Thy ngồi cùng với Tư Hải Minh cùng nhau dùng cơm.Tư Hải Minh đã đói bụng hai ngày, cho nên vì thế ăn đồ tương đối thanh đạm.Đồ ăn của Đế Anh Thy thì tương đối phong phú, cô cũng không biết rốt cuộc là mình đang ăn, hay là cô chỉ ăn cho Tư Hải Minh nhìn.Bởi vì đôi mắt đen của Tư Hải Minh lúc nào thì cũng nhìn chằm chằm cô.Cô coi như không nhìn thấy, không biết, mù! Gặm xong một miếng bò bít tết, cô ném xương vào trong mâm, khăn nóng liền được đưa tới.Để Anh Thy nhìn khăn bên trong bàn tay to lớn của Tư Hải Minh, mặt không thay đổi cầm lấy khăn vải lau tay, lau miệng, sau đó hỏi: “Ngoại trừ phòng nhà bếp có camera ra thì còn nơi nào nữa?” “Trong vườn không còn” Nói cách khác, anh còn lắp camera theo dõi ở những nơi khác trong nhà Để Anh Thy nữa.“Cố Mạnh không hề nữa rồi, anh hoàn toàn có thể dọn về biệt thự cao cấp Minh Uyển được chưa vậy?” Để Anh Thy hỏi: “Xin anh đừng lấy con ra làm cái cớ nữa.Tôi và những con đều rất bảo vệ an toàn và đáng tin cậy.Anh hoàn toàn có thể ở bên những con đến khi chúng ngủ say in như trước đây”.Tư Hải Minh không nói lời nào, chỉ thong thả ung dung ăn cháo gạo kê của tớ.Vẻ mặt Để Anh Thy xám xịt, người này đang hoàn toàn bày ra bộ dạng “cô nói gì mặc kệ cô”, dầu muối đều không ăn.Trước kia cô còn cảm thấy mình hoàn toàn có thể sử dụng chút thủ đoạn nho nhỏ, biết đâu sẽ khiến Tư Hải Minh quay trở lại nhà riêng của tớ.Nhưng từ khi Tư Lệnh Sơn nói với cô rằng anh đã từng có ý định tự thiêu chết mình, tâm lý cô lúc đó bị chấn động mạnh mẽ và tự tin.Giống như đang nói với cô rằng mặc dầu Tư Hải Minh có chết thì anh cũng tiếp tục không bao giờ buông tay ra.Đế Anh Thy không nhắc lại yêu cầu anh quay lại biệt thự cao cấp Minh Uyển nữa, trong cả theo dõi ra sao cũng không hỏi đến.Trong nhà vẫn có trẻ nhỏ, thêm người theo dõi cũng không phải là chuyện gì xấu.“Tôi mệt rồi, anh cứ tự nhiên đi” Để Anh Thy nói xong, không để ý xem Tư Hải Minh đã ăn xong hay chưa nữa mà quay về phòng của tớ, mang theo áo ngủ vào phòng tắm tắm rửa.Không còn cách nào khác, tuy cô chỉ ở lại bệnh viện một đêm thôi nhưng vẫn cứ cảm thấy khắp cơ thể không cách nào thoải mái nổi..
Edit By Trà Nữ Lê Nhìn thấy thật đáng sợ! Đế Bắc Lẫm mặt không đổi sắc, người đàn ông hoảng sợ bỏ chạy “Aaaaaa!” “Đây đó đó là sát thủ cao cấp? Như thế thật không đúng” Đế Bắc Lẫm nói hết câu nhắm ngay người đang chạy trốn, khóe miệng mang theo nụ cười khát máu “Ta muốn một tên cũng không sống…” Bịch một tiếng, viên đạn cấm vào trên đùi của người đàn ông “A!” Người đàn ông cũng không từ bỏ mà chạy trốn, bò trên mặt đất, tạo thành một con phố máu. Hắn ta biết là Đế Bắc Lẫm sẽ không cho con phố lui, đây đó đó là rửa sạch Tiếp theo lại nghe bịch một tiếng, viên đạn bay vào mông của người đàn ông, lại là một trận kêu thảm Sau đó một viên hai viên ba viên, viên ở đầu cuối là thẳng vào đầu, như vậy mới thỏa mãn mà đem súng ném đi Nếu không phải em gái cưng đang ở đây anh ta phải chơi lâu thêm chút! Giết người xong Đế Bắc Lẫm cúi đầu xem xét, xem qua xem lại quên mất em gái còn ở trong xe. Dạng này sẽ hù đến Anh Thy… Đế Anh Thy run sợ cọ xát lên da đầu từ trên xe bước xuống, chân nhũn ra, trên tay còn cầm chai nước suối, đi đến cạnh bên anh ba Những màn kia nàng thấy rất rõ, đến khúc cuối nàng sợ quá mà không đủ can đảm nhìn Đi đến trước mặt Đế Bắc Lẫm “Tay” Đế Bắc Lẫm tội nghiệp đưa tay ra, Đế Anh Thy mở nắp bình, đổ nước vào tay anh, rửa vết máu trên tay xuống. Đều không quan tâm năm người đàn ông đang nằm trên mặt đất “Thật xin lỗi Anh Thy, Anh ba tránh việc làm thế này…” Đế Bắc Lẫm có chút bận tâm. Anh không nghĩ là Anh Thy sẽ bước xuống xe “Có gì đáng sợ? Ở cùng với anh ba lâu như vậy có thi thể nào chưa thấy qua?” Đế Anh Thy là gặp qua thi thể nhưng mà chưa thấy qua giết người, như vậy vẫn rất là hung tàn Chẳng qua là nàng biết rõ loại này chém chém giết giết đều không bận lòng, thậm chí thời điểm đối mặt đều không đổi sắc Bởi vì mạnh thắng yếu thua nên bọn hắn ở đây pháp tắc mà sinh tồn
Edit By Trà Nữ Lê“Anh Thy đừng khóc” Đế Bắc Lẫm đau lòng nóiĐế Anh Thy lắc đầu “Chỉ là em cảm thấy em là một người mẹ không tốt, em…”“Không nên nói như vậy, em thương bọn trẻ những anh là người làm rõ nhất” Đế Bắc Lẫm khuyên bảo nàng đồng thời đưa tay lau nước mắt đang lăn dài trên má “Nếu như em thật sự là người mẹ không tốt thì bọn trẻ làm thế nào nhớ mãi không quên đúng không? Bọn trẻ rất thông minh, rất khó bị lừa đâu, Anh Thy sinh được sáu đứa trẻ đó đó là tinh luyện rồi!”“Không gì là không được!” Đế Hạo Thiên vươn đầu ra, đi đến trước mặt Đế Anh Thy ngồi xuống “Con cái luôn muốn ở cùng với mẹ, còn nói mẹ ở đâu là con ở đó. Điều đó chứng tỏ em ở trong lòng bọn trẻ là người mẹ tuyệt vời rồi! Trong ba năm qua, em tạm thời không theo dõi sự trưởng thành của bọn chúng nên chỉ có thể là không biết thôi.”Đế Hoàng Minh bước vào “Nếu nhớ bọn chúng, những anh đưa em đi Kinh Đô gặp con”Nghe những anh trai nói chuyện, Đế Anh Thy nội tâm vô cùng cảm động, lòng chua xótNàng muốn nói ra lời cảm ơn, nhưng lại không nói thành lời mà nước mắt lại tiếp tục rơi xuống, chỉ hoàn toàn có thể quay quồng lau đi những giọt nước mắt“Anh Thy đừng khóc…” Đế Bắc Lẫm trực tiếp ôm nàng ra khỏi phòng trang phục, đặt nàng ngồi lên ban công. đam mỹ hàiĐế Anh Thy quay sang nhìn xem phong cảnh bên phía ngoài đảo Trân Châu khiến nàng giật mình với nơi đây“Không muốn em ngồi mãi trong phòng trang phục nó sẽ khiến tâm trạng của em thêm sầu não” Đế Bắc Lẫm đặt tay lên sống lưng của nàng, tuy nhiên sẽ không thể rơi xuống nhưng vẫn là muốn bảo vệ nàng “Anh Thy, những anh yêu thương Anh Thy in như Anh Thy yêu thương những con của tớ vậy”Đế Anh Thy thu tầm mắt lại, nhìn xem trước mặt mình là anh ba ôn nhu, cách đó không xa là anh hai và anh cả, cảm xúc bị xúc độngNàng liền ôm lấy cổ Đế Bắc Lẫm, nhắm mắt lại, nước mắt tiếp tục rơi xuống “Em biết, thật xin lỗi…”“Anh Thy không cần nói xin lỗi, Anh Thy làm bất kể chuyện gì đều không cần xin lỗi với bất kỳ ai, em trước đó chưa từng có lỗi” Đế Hoàng Minh đi qua, đưa tay lau hai hàng nước mắt, ngón tay lạnh như băng nhưng hành vi vô cùng ôn nhu“Đúng, Anh Thy chỉ việc nghĩ như vậy, Đế gia tất cả chúng ta làm đều đúng, sai là vì người khác sai”. Đế Hạo Thiên bễ nghễ dáng vóc nói “Dù là con cháu ở trước mặt em cũng trước đó chưa từng bỏ lỡ. Em đi chẳng qua là vì tốt cho việc trưởng thành của bọn chúng”Đế Anh Thy khóe miệng dưới có chút động tĩnh, nàng nghĩ có người nhà thật là tốt…Đúng vậy, nàng còn tồn tại gì phải sợ, ba người anh trai che chở nàng, nàng muốn gặp con cháu lúc nào mà không được, đứng nghĩ như trước kia, sau này muốn gặp liền hoàn toàn có thể…Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, nữ quản gia đi đến khẽ báo “cậu Tần Kính Chi đến”Nói xong liền đi ra ngoàiĐế Bắc Lẫm cười “Anh Thy không biết đâu lúc em đi Kinh Đô nhóc kia cứ hai ngày liền đến đây một lần, chắc chắn là đang biết em về rồi vội vã chạy tới nè!”Ôm Đế Anh Thy từ trên ban công xuống, vững vàng đặt chân cô xuống đất“Đi xem một chút ít đi! Cơm trưa không cần quay về ăn cũng khá được!” Đế Bắc Lẫm cười đến độ hai con mắt nheo lại, trước đó chưa từng có hào phóngĐế Anh Thy quay người đi về phòng ngủ, ra khỏi phòngĐứng tại đầu bậc thang nhìn xuống, Tần Kính Chi ngước cổ nhìn lên thấy nàng, ánh mắt đều chấn độngĐây đó đó là “bạn từ nhỏ đến lớn” à…Đế Anh Thy đi xuống, còn còn chưa kịp mở miệng Tần Kính Chi vội đến “Em về lúc nào vậy?”
Page 2
Edit By Trà Nữ Lê“Từ đêm qua”“Em thế nào rồi?”“Cái gì?”“Con mắt có chút đỏ”Đế Anh Thy đưa tay vừa muốn dây vào mắt bị Tần Kính Chi vội vàng nắm lấy cổ tay nàng “chớ đụng lung tung, có phải bị nhiễm trùng rồi không? Vẫn là trước mắt hãy để cho anh ba xem một chút ít đi! Anh ba đâu? Không ở nhà sao?”“Anh ba nhìn qua rồi không biến thành nhiễm trùng, không sao” Đế Anh Thy nhìn thần sắc của anh khẩn trương mà nóiTần Kính Chi nhẹ nhàng thở ra “Vậy sao nó lại bị đỏ?”“Chắc lúc rửa mặt bị nước vào trong”“Lần sau hãy thận trọng”“Ừm” Đế Anh Thy trả lờiTần Kính Chi thấy Đế Anh Thy trở về, người cũng không còn việc gì liền nói “vậy anh về trước đây, buổi chiều tới chơi”Anh có rất nhiều lời muốn nói nhưng hiện tại vẫn đang ở trong nhà đất của Đế gia nên luôn thận trọng từng lời nói“Kính Chi, ngày hôm nay ăn ở đây đi?” Đế Anh Thy mời“Đúng vậy, Anh Thy mời, Kính Chi hãy giữ chút thể diện” giọng nói Đế Bắc Lẫm truyền đếnNgẩng đầu nhìn lại liền thấy ba vị Đế gia cùng xuống tới nơi. Người thì đứng, người thì nhờ vào bậc thang, người thì nhờ vào hiên chạy, rõ ràng rất nhàn rỗi nhưng lại tràn khí lựcTần Kính Chi bị nói đến rất không còn ý tứBởi vì anh cho tới nay cũng không đủ can đảm ở lại Đế gia ăn cơm. Lúc còn rất nhỏ, cha anh liền dạy anh Tần gia là người hầu của Đế gia, không thể phạm thượngCó lần anh muốn ở lại Đế gia qua đêm, đến nữa đêm liền bị cha anh lôi trở về, còn đánh cho một trần tê người, để anh luôn luôn nhớ kỹ thân phận của mìnhTừ đó anh chưa bao giờ đi quá giới hạnVề sau, Đế Anh Thy lại làm cho anh một lần nữa có ý nghĩ đi quá số lượng giới hạn“Không được, em vẫn phải trở về ăn cơm. Anh Thy, buổi chiều đến vườn nho chơi. Anh cả, anh hai, anh ba em về trước đây” Tần Kính Chi vừa nói xong, quay người đi. Chỉ là chưa đi ra đến đại sảnh sau gáy anh liền xuất hiện một lưỡi đao chĩa vào “a…a Anh làm gì vậy? em nói muốn về mà, anh buông tay, buông tay!”Mấy phút sau đó Tần Kính Chi đã ngồi vào bàn ăn của Đế gia, điều này làm cho tâm tình của anh vô cùng nặng nềNếu như bị cha anh phát hiện không biết có phải sẽ in như lúc còn bé đánh anh cho tê người không?Nếu giờ lớn mà còn bị đánh đòn thì thật là mất mặt…Đang suy nghĩ, Đế Hạo Thiên tay đập vào vai Tần Kính Chi. Tần Kính Chi biểu lộ cứng đờ, cảm thấy xương cốt nơi vai của anh đều bị chấn động tê dại!“Đây là lần đầu tiên Kính Chi ở lại Đế gia ta ăn cơm, thật là rất vui, đến lúc đó báo cho Thầy một tiếng để cậu cũng vui vẻ một chút ít!” Đế Hạo Thiên nóiTần Kính Chi biểu lộ lấy ra “Anh hai, anh tuyệt đối không được nói cho ba em biết!” Đúng vậy, chỉ việc không còn ai nói thì mọi thứ sẽ không sao!“Thầy giáo rất nghiêm Kính Chi nhìn rất là sợ, thông thường chắc nhiều lần bị đánh đòn à?” Đế Bắc Lẫm một tay chống hàm dưới, giọng điệu cố ý trêu tức anhĐế Hoàng Minh cạnh bên gắp đồ ăn cho Đế Anh Thy “Chiều đi vườn nho đừng có uống rượu”Đế Anh Thy nói “không đâu”“Chăm sóc em ấy” Đế Hoàng Minh nóiTần Kính Chi nghe ra câu nói, vội trả lời “Vâng anh cả, em sẽ chăm sóc”Sau bữa trưa Đế Anh Thy cùng Tần Kính Chi đi vườn nhoBa vị Đế gia đứng ở cổng đưa mắt nhìn theo“Rất muốn đi” Đế Bắc Lẫm tiếc nuối“Xét về mặt tâm lý đây là phương pháp trị liệu vết thương lòng. Đi theo qua đó hay ở lại đợi không rất khác nhau, hãy để cho em ấy có không giác khác!” Đế Hạo Thiên nói“Em ấy biết uống rượu” Đế Hoàng Minh nói“Nói là để cho Tần Kính Chi để ý em ấy, thế nào sẽ trong tầm tay?” Đế Bắc Lẫm“Trước kia nhìn không ngừng nghỉ, hiện tại càng nhìn không ngừng nghỉ” Đế Hạo Thiên tự ở cạnh cửa, một chân đang cong lên
Page 3
Edit By Trà Nữ LêHai người cùng đi đến vườn nho. Đế Anh Thy hơi đi lên phía trước, Tần Kinh Chi đi phía sau cho nên vì thế đã nhìn thấy sau gáy của Đế Anh Thy có miếng gạc white color ở trong tócAnh ta tưởng là cái cài góc nhưng nhìn kĩ lại là dụng cụ băng gạcSắc mặt tập tức tối sầm lại “Trên đầu em có chuyện gì vậy?”Nếu như không phải muốn nằm xuống ngủ Đế Anh Thy cũng quên mất rằng sau đầu mình đang có vết thương. Bởi vì không nghiêm trọng và cũng không động vào nên cũng không thấy đauĐế Anh Thy sờ sờ vào băng gạc nói “T锓Té sao mà nghiêm trọng vậy?” Tần Kính Chi đang hoài nghiĐế Anh Thy biểu lộ bất đắc dĩ, nụ cười cũng trở nên đắng chát “Cùng người khác tranh chấp, bị người ta đẩy mạnh, đầu liền đụng vào bàn trà. Không có nơi nào nghiêm trọng vết thương cũng một centimet thôi, không còn sâu”“Là ai?” Tần Kính Chi sắc mặt khó coi, khó hoàn toàn có thể tượng tượng tình cảnh lúc ấy. Đế Anh Thy không quan trọng vết thương nhưng phảng phất người bị thương đó đó là anh ấy, trong lòng liền run rẩy“Một…cô nàng không hiểu chuyện” Đế Anh Thy không quan tâm lắm chuyện này, tiếp tục đi lên phía trướcTần Kính Chi không phải nhìn không ra, đó đó là Đế Anh Thy đang cố ý giấu diếm anhAnh ấy biết rất rõ việc Đế Anh Thy đi Kinh ĐôTrong lòng cảm thấy Đế Anh Thy đi Kinh Đô là được sự được cho phép của ba người anh traiChỉ là tại sao người đàn ông kia lại làm cho Đế Anh Thy bị tổn thương, tại sao những anh lại nguyện ý để Đế Anh Thy một mình đi Kinh Đô? Chắc là Anh Thy nhất định đòi đi nên những anh không hề cách nào khác mà miễn cưỡng đồng ýThời gian Anh Thy đi Kinh Đô anh mỗi ngày đều sống trong trạng thái nhớ nhung đau buồn, nghĩ đến nàng có phải cùng với Tư Hải Minh ở cùng một chổ, cùng một chổ sẽ làm cái gì…Từ sau khi Anh Thy cùng Tư Hải Minh đi ra biển mười ngày thì tất cả đều khởi đầu mất phương hướngAnh ấy không cản trở được chính bới anh ấy không còn tư cách…Thế nhưng tại sao lại để cho nàng bị thương? Tư Hải Minh là cái gì? Hay vết thương ấy đó đó là vì Tư Hải Minh gây ra?Tần Kính Chi trong lòng lại thêm phẫn nộĐến vườn nho, Đế Anh Thy ngồi xuống ghế trong Đình quán “có rượu nào ngon?”“Anh cả bảo anh chăm sóc em, không để em uống” Tần Kính Chi nói“Anh cả được cho phép em tới thì sẽ biết không quản được em. Nếu như em uống say em sẽ ngủ trên ghế một lát, nếu những anh tìm đến anh làm phiền anh cứ bảo là em” Đế Anh Thy không quan tâm mà nóiHiện tại ai cũng không ngăn cản trở được tâm trạng muốn uống rượu của nàng, uống say, ngủ một giấc, cảm hứng chóng mặt hẳn là không saiCoi như thể uống rượu chúc mừng Phục hồi ký ức …“Anh uống cùng em” Tần Kính Chi hiệm tại mặc dầu biết sẽ bị những anh nàng mắng cũng cam tâm tình nguyệnRượu đem ra, nhìn thấy Đế Anh Thy ngồi ở chổ đó, một tay chống đỡ hàm dưới nhìn cách đó không xa phong cảnh của vườn nho. Nhưng lại in như thể không nhìn, trên mặt biểu lộ xuất thần, toàn thân không khí lộ ra không còn sức sốngKhông biết tại sao, anh ấy cảm nhận Đế Anh Thy lần này từ Kinh Đô trở về có gì đó rất khác lạAnh ấy nhớ kĩ trước đó Đế Anh Thy thất tình nhưng cũng không in như bây giờNàng thế nào…Không biết nội tình, nhưng xác định có liên quan đến Tư Hải Minh…Tần Kính Chi đi qua, đặt rượu lên bàn, cho nàng rót rượuĐế Anh Thy thu hồi ý thức hỏi “Mới nấu?”“Ừm”“Sẽ không say như loại kia? Vậy em không thích uống” Đế Anh Thy nói“Sẽ say” Tần Kính Chi đem hai chén rượu của hai người rót đầy. Cùng Đế Anh Thy chạm cốc. Anh Thy uống cạn chén “Uống như vậy thật là chà đạp rượu?”Thật sự không phải là đau lòng rượu mà là đang sót thương nàng“Rượu đó đó là dùng để uống mà, còn phải uống ra làm sao?” Đế Anh Thy không để ýTần Kính Chi lần nữa giúp nàng rót rượu, nhịn không được ở đầu cuối cũng hỏi “Em bị thất tình rồi?”
Page 4
Edit By Trà Nữ LêÁnh mắt Đế Anh Thy rơi vào chén rượu khẽ run “Khi nào yêu đương mới gọi là thất tình, em lại không còn yêu đương”Tần Kính Chi kinh ngạc khi nghe đến nàng nóiKhông có yêu thương, nàng cùng Tư Hải Minh đã xảy ra chuyện gì?“Anh Thy, ở Kinh Đô đã xảy ra chuyện gì sao?” Tần Kính Chi vẫn là không chịu được mà hỏi raĐế Anh Thy bưng chén rượu lên, khẽ nhúc nhích hàm dưới, nhìn chất lỏng red color bên trong chén “hoàn toàn có thể có việc gì? Chẳng qua làm giác mộng, tỉnh mộng, em liền trở lại”Tần Kính Chi hiểu rằng đã nhìn thấu Tư Hải Minh, người này đó đó là hư tình giả ý, tình yêu như bọt biển liền biến mất khi vào bờLàm thế nào thì cũng không nghĩ tới việc thời điểm hiện nay phương pháp thôi miên đã không hề nữa, nàng đã lấy lại ký ứcĐế Anh Thy cũng không nói cho Tần Kính Chi biết việc tôi đã nhớ lại mọi chuyện, cứ như vậy đi! Đây cũng không phải chuyện gì tốt, cứ tiếp tục ngơ ngác lừa người dối mình thôi“Vậy em sẽ tiếp tục đến Kinh Đô sao?” Tần Kính Chi kiếm chế kì vọng của nội tâm, hỏi“Cũng không đi” Mấy chữ cơ hồ thốt raNghĩ đến sáu đứa con liền cảm thấy Kinh Đô sẽ đi, đi xem con cháu của tớ, để bọn chúng được niềm sung sướng, nhưng nhất định sẽ không còn quan hệ gì với Tư Hải MinhNàng không thể sau khi Phục hồi lại trí nhớ liền không nhớ đến con cháu, nàng đã không tốt với chúng nhiều lắm…“Đi” Đế Anh Thy xác định nóiTâm trạng Tần Kính Chi tự nhiên chìm xuống, nàng vẫn sẽ đi, tại sao? Mỗi lần từ Kinh Đô trở về nàng đều không vui, tại sao còn muốn đi?Số phận của nàng với Tư Hải Minh không thể tách rời sao?Rõ ràng bị hắn làm bị thương, không phải sao…Bên cạnh điện thoại vang lên, đập tan suy nghĩ của Tần Kính ChiNhìn thấy cuộc gọi đến, anh ấy mở loa ngoài, giọng nói Kiều Như An truyền đến “Kính Chi, Anh Thy trờ về rồi sao?”“Trở về”“Cô ấy về lúc nào?” ổn chứ?”Tần Kính Chi nhìn về phía Anh Thy, Đế Anh Thy nói “Về từ ngày hôm qua, rất khỏe”Kiều Như An nghe được giọng nói của Đế Anh Thy, không kìm được sự vui sướng “Anh Thy đã trở về! Tốt rồi, tôi lo có chuyện xấu, còn tưởng rằng cô đã xảy ra chuyện!”“Lúc về quên nói cho cô biết, điện thoại cũng quên đem theo!” Đế Anh Thy nói chuyện tỏ ra bình tĩnh“Không sao, chỉ việc cô không còn việc gì thì tốt rồi” Kiều Như An nói “Thật xin lỗi, tôi rất áy náy, nếu lúc đó tôi đi theo cô thì sẽ tốt hơn”“Không cần áy náy, không phải tôi rất tốt sao?. Chỉ là đi gặp người bạn cũ”“Vậy tốt rồi”Vì mở loa lớn nên nghe rất rõ âm thanh Kiều Như An thở ra nhẹ nhàngKhông có gì để nói, liền cúp điện thoạiTần Kính Chi đưa điện thoại di động đặt ở cạnh bên “Cô ấy gọi tới rất nhiều lần, một mực đều lo ngại cho em. Anh gọi điện thoại cho anh ba, anh ba nói em rất tốt. Anh cũng báo lại với cô ấy thế, nhưng cô ấy vẫn không yên tâm. Không nghĩ cô ấy cũng đi Kinh Đô, còn gặp em”Đế Anh Thy không nói chuyện, không thích nghĩ lại chuyện ở Kinh Đô“Anh không quan tâm tiểu thư Kiều?”“Tại sao lại hỏi chuyện này?” Tần Kính Chi biểu thị bất đắc dĩĐế Anh Thy cười đứng dậy, quay người đi xuống bậc thang“Em đi đâu?” Tần Kính Chi muốn đi theo“Còn hoàn toàn có thể đi đâu? Đi dạo trong vườn nho. Không cần đi cùng” Đế Anh Thy cũng không xoay đầu lại mà phất phất tay, hướng trực tiếp vườn nho mà điĐế Anh Thy vào sâu trong vườn nho, xuyên qua từng dây nho.
Page 5
Edit By Trà Nữ LêSống ở đây cũng khá được ba năm nên mọi khu vực, rõ ràng nàng đều nhớ, kể cả khu vườn nho nàyĐi đến một nơi nàng chợt tạm dừng, ngẩn người, ánh mắt rơi vào mảnh đất nền khô cằn phía trướcTrong đầu dần hiện lên hình ảnh nàng đã đụng phải Tư Hải Minh ở đây. Anh làm nàng ngã trên mặt đất, vén váy nàng lên, ngạc nhiên phát hiện Đào Anh Thy, lại lo âu khi phát hiện không phải là Đào Anh ThyNgười còn sống thật sự là câu truyện hàiBa năm qua nàng đều sống ở trên đảo Trân Châu này, không ngờ vẫn hội ngộ anhChẳng lẽ đời này sẽ không trốn thoát khỏi tay anh sao?Kỳ thật hoàn toàn có thể hay là không tránh mặt vẫn là tự bản thân làm, thời điểm mất trí nhớ tâm nàng đều không phòng bịTóm lại, sau này sẽ không còn loại tâm tình này…Đế Anh Thy lạnh lùng thu tầm mắt lại, hướng một bên khác mà điSau khi uống rượu luôn luôn là trạng thái khiến người ta không kịp chuẩn bịĐế Anh Thy càng chạy đầu óc càng choáng, mặt ửng đỏ. Đi không được, nàng liền nằm lại trên một mảnh đất nền khô cằng, một tay gối lên sau gáy, mê ly ngắm nhìn và thưởng thức những ánh sáng xen qua khe hở của những chiếc lá nho đan xen nhauRượu này làm cho nàng say thật là tốt, khi say rồi không cần nghĩ gì cả thì sẽ không còn đau thương.Tần Kính Chi thời điểm đi tìm nàng là lúc Đế Anh Thy đang nằm trên bãi cỏ ngủ say, ánh mắt anh ấy cưng chiều nhìn nàng, nàng thật biết lựa chổ mà ngủXuyên qua giàn nho là đợt gió nhè nhẹ, làm cho lòng người cũng cảm thấy sảng khoái, anh ấy không nỡ bước đi mạnh, sợ sẽ khiến nàng tỉnh giấcTần Kính Chi đến thở cũng rất nhẹ nhàng, thất thần ngồi nhìn khuôn mặt nhỏ đang ửng hồng vì rượu của nàng ngủCũng không thích làm ảnh hưởng đến giấc ngủ nàng…Nhưng anh ấy lại kìm lòng không đặng liền lấy điện thoại ra, chụp một tấm hình. Dây nho, ánh sáng nhẹ nhàng, mỹ nhân đang ngủ, hình ảnh cực kỳ xình đẹp tạm dừng trước ống kính điện thoại của anh ấyAnh ấy chịu không được lại chụp thêm vài tấmĐiện thoại tự nhiên vang lên, dọa đến Tần Kính Chi phải lập tức nghe máy, con mắt còn vội vàng nhìn qua nàng đang ngủ xem có bị làm thức giấc không, phát hiện nàng vẫn ngủ ngon liền yên tâm lòngTần Kính Chi bước xa khỏi đó rồi mới nói “Anh ba, là em”“Anh Thy đâu?”“Đang ngủ”“Cậu đã cho em ấy uống quá chén?” Đế Bắc Lẫm nhíu mày“Em ấy uống không nhiều nếu không muốn nói là rất ít…”Đế Bắc Lẫm không hỏi cũng biết tình huống gì“Anh Thy đang ngủ ở dưới giàn nho, thấy em ấy ngủ ngon nên không còn gọi” Tần Kính Chi nói“Em ấy có nói cái gì cho cậu không?”“Không có” Tần Kính Chi tạm dừng một chút ít “Anh ba, Anh Thy ở Kinh Đô liệu có phải là đã bị bắt nạt không? Mặc dù em ấy vẫn nói không còn gì nhưng em vẫn cảm thấy so với trước kia em ấy trầm tĩnh rất nhiều…”“Cậu không cần hỏi việc gì ở Kinh Đô. Cái gì rồi cũng không cần hỏi”“Là không phải do Tư Hải Minh chứ?”“Trừ hắn ra còn ai nữa? Khi dễ cả Đế gia ta, nếu không phải vì những đứa con cạnh bên đã sớm ném hắn xuống biển cho cá ăn rồi!”Tần Kính Chi suy nghĩ, không lẽ sáu đứa trẻ cũng uy hiếp cả Đế gia? Nếu không thế nào sẽ đến đảo Trân Châu đâu…“Anh ba yên tâm, trước mặt Anh Thy em sẽ không nhắc tới Kinh Đô”“Cậu quan sát thật kĩ Anh Thy, có việc gì phải báo liền cho ta” Đế Bắc Lẫm dặn dò“Vâng”Đế Anh Thy ngủ một giấc đến 3-4h chiều, Vì vô tình cọ vào vết thương sau gáy mới khiến nàng tỉnh giấcNgồi dậy, cảm hứng như đụng phải sương mùHướng đến phía trước vài bước, nhìn thấy Tần Kính Chi đang ngồi trên bãi cỏ, trên tay đang vuốt vuốt màn hình hiển thị điện thoạiThấy nàng đến, điện thoại liền thu lại, đứng người lên “Ngủ thấy thế nào?”Đế Anh Thy hỏi “Anh ngồi đây lâu rồi?”“Không phải đâu, bởi vị sợ em bị chuột lôi đi, vì những anh trai chuyển giao em nên anh phải trông chừng” Tần Kính Chi cườiĐế Anh Thy không tin nơi nó lại sở hữu chuột, nàng duỗi sống lưng một chiếc “Em về đây…”“Em đến đây vì ngủ trưa?” Tần Kính Chi đi theo sau nàng hỏi
Page 6
Edit By Trà Nữ Lê“Ai nói?”“Anh đưa em về”“Không cần”Đế Anh Thy cũng không xoay đầu nhìn lại mà cứ thế đi thẳngTần Kính Chi nhìn theo bóng hình mảnh khảnh, nghĩ đế Kinh Đô đã phát sinh ra sự tình gì, tại sao anh ba đều không cho hỏi?Anh ấy nghĩ, xác định là anh không thể tưởng tượng nổi mức độ nghiêm trọngDù sao Đế Anh Thy đã bị thươngKể từ đó, những anh trai chắc như đinh sẽ không để Đế Anh Thy đi Kinh Đô, sao lại không phẫn nộ cho được chứ.Chí ít thì Tư Hải Minh đã đắc tội với những anh trai nhà Đế giaCơ hội của Tư Hải Minh sẽ xa vời thêmTận đáy lòng điều anh ấy suy nghĩ làm cho bản thân mình vui mừng khi nhìn thấy kết quả như vậyChỉ là tránh việc để cho Anh Thy bị thương…Đế Anh Thy đi về ngắm phong cảnh dọc đườngCòn chưa tới hoàng cung liền thấy bóng hình của anh ba“Không thấy em nên anh ba sẵn sàng sẵn sàng đi đón em”“Em sẽ không biến thành lạc đường”“Sẽ không lạc đường nhưng em sẽ bị mỏi chân” Đế Bắc Lẫm nóiĐế Anh Thy liền nhớ lại ký ức trong ba năm vừa qua, làm cho nàng cảm thấy xấu hổCác anh đã chăm sóc nàng như thể cô nàng không biết lo liệu“Đến đây, anh ba cõng em về” Đế Bắc Lẫm khom sống lưng xuống“Không muốn” Đế Anh Thy cự tuyệt“Tại sao không thích? trước kia em đều rất muốn leo lên sống lưng của anh!”“Anh ba, hiện tại em đã Phục hồi trí nhớ”“Nói cách khác, Phục hồi ký ức là sẽ lạnh nhạt với những anh?”“Em không phải có ý này… a!” Đế Anh Thy đi lên phía trước, Đế Bắc Lẫm tự nhiên xuất hiện trước mặt, làm cho nàng không phòng bị nên đã bị đụng trúng anh, vựa vặn ngã trên sống lưng của anhĐế Bắc Lẫm nâng cái mông cõng nàng đứng dậy“Anh ba…”“Ngã xuống sẽ bị đau mông lắm”Đế Anh Thy nghĩ, vậy anh đừng cõng em chẳng phải sẽ không biến thành…Một đường anh cõng về nhàTrong hoàng cung anh cả, anh hai đều đã về rồi“Nhóc Kính Chi kia không đưa em về sao?” Đế Hạo Thiên rất khó chịu hỏi“Em không cho” Đế Anh Thy ngồi xuống ghế salon phát hiện anh cả nhìn mặt nàng chằm chằm “Sao vậy ạ?”“Buổi chiều uống rượu?” Đế Hoàng Minh hỏi“Có, uống không nhiều nếu không muốn nói là rất ít” Đế Anh Thy cảm thấy không nhiều nếu không muốn nói là rất ít, không say khướt là thuộc dạng uống không nhiều nếu không muốn nói là rất ít“Không phải nói không thể uống?” Đế Hoàng Minh hỏi“Đã uống rồi giờ hỏi đến đều không còn ý nghĩa” Đế Hạo Thiên bất mãnĐế Bắc Lẫm tỏ thái độ đồng ý “Rượu đó đó là dùng để uống”Đế Anh Thy chốt dạ hướng mắt nhìn anh cả, thấy anh cả bị tấn công đến độ im re, nói “Lần sau uống rượu chỉ tìm những anh uống thôi”“Cái này được!” Đế Bắc Lẫm giơ hai tay đồng ý“Kính Chi đâu phải là anh trai tốt” Đế Hạo Thiên nóiĐế Hoàng Minh hỏi “Đói bụng chưa?”Đế Anh Thy còn còn chưa kịp trả lời, Đế Bắc Lẫm lập tức nhảy dựng lên “Ta đi làm đồ ăn!”Quay người khuynh hướng về phòng nhà bếp mà chạyĐế Anh Thy bị chọc cho cườiAnh mắt đảo qua nơi khác, từ lúc nàng trở về đều không thấy Một Hào, phảng phất như không tồn tạiKhông cần nghĩ cũng biết là những anh trai đã đưa đi nơi khácĐó là chó mà Tư Hải Minh tặng, không gặp cũng tốtĐế Anh Thy sau khi về nơi nào thì cũng không đi, trừ lúc đi vườn uống rượu một lần ấy về sau hơn một tuần lễ nàng cũng không đến nữa. Tần Kính Chi có gọi điện thoại tới nàng nếu không phải ra sân bắn thì là đang ngủ, dường như nàng đang rất bận rộnHôm nay Đế Anh Thy ra hồ bơi nằm nhàn nhã thì trong nhà có điện thoại
Page 7
Edit By Trà Nữ LêNữ quản gia cầm điện thoại tới “Tiểu thư, Tần Kính Chi thiếu gia gọi điện tới”Đế Anh Thy đưa tay qua, nữ quản gia đưa điện thoại cho nàngMở loa lớn của điện thoại lên “Không phải nói mới gần đây không thích ra ngoài sao?”“Kiều Như An đến, nói muốn gặp em”Đế Anh Thy ánh mắt hơi trầm xuống “Không đi. Nói không chừng người ta đang tìm cớ mà gặp anh thôi”Tần Kính Chi bất đắc dĩ “Tuyệt đối không phải như vậy. Em thật sự không đến?”“Không được, em đang rất lười, nơi nào thì cũng không thích đi. Anh giúp em tìm nguyên do đi!”Cúp điện thoại Tần Kính Chi bước vào Đình quánKiều Như An hỏi “Anh Thy không đến sao?”“Em ấy có việc nên không đến được”Kiều Như An có vẻ như hơi thất vọng, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười ôn hòa “Vậy lần sau em sẽ đến”Kiều Như An đang suy nghĩ không biết Anh Thy đang bận cái gì, nàng như công chúa, không đúng, còn nhàn nhã hơn hết công chúa nên không cần lộ diện gặp gỡ ai, tại sao lại bận không đến?Hay là từ sau khi ở Kinh Đô trở về nàng đã không cần mà phủi sạch quan hệ rồi?Chẳng lẽ nàng không nghĩ tới sẽ có một ngày nàng giúp sức gặp gỡ Tư Hải Minh sao? Dù sao thì sau này cũng không nói trước đượcKiều Như An xem Đế Anh Thy là người vô ơi bội nghĩa, cô đi đến bến tàu liền thấy hình ảnh của Tư Hải Minh không nhúc nhích, khiến cô càng thêm nghi hoặcHai người không phải ở cùng một chổ sao? Tại sao Tư Hải Minh lại không được bước đến đảo Trân Châu?Nếu như Đế gia không được cho phép hai người cùng một chổ thì sao lại đồng ý cho em gái đi Kinh ĐôCô liền cảm hứng có điều ẩn khuất ở đây…Kiềm chế tâm tình của tớ mà đi lên phía trước “Ngài Hải Minh, ngài đang chờ Anh Thy sao?”Tư Hải Minh vẫn không động thân hình, in như không nghe thấy người cạnh bên đang nói chuyện với anh“Anh Thy không còn đi vườn nho, hình như tâm trạng không được tốt…”Tư Hải Minh quay người, ánh mắt như im ưng “Cô ấy không đi vườn nho tại sao cô biết cô ấy tâm trạng không tốt?”Kiều Như An rũ mắt xuống, nói “Tôi nghe Tần Kính Chi nói”“Còn nói cái gì?” Tư Hải Minh ngữ khí lạnh lùng, phảng phất không phải đang tìm hiểu tin tức mà là đang nghiêm hình khảo vấn“Nói rằng từ lúc đi Kinh Đô về thì tâm trạng đều không được tốt, Tần Kính Chi cũng không biết tại sao…” Kiều Như An lúc nói liền đưa ánh mắt nhìn Tư Hải Minh, điệu bộ yếu đuốiLời nói này làm cho mắt đen Tư Hải Minh chùn xuống, linh hồn như vỡ nát“Ngài Hải Minh, ngài muốn gặp Anh Thy sao? Tôi hoàn toàn có thể giúp ngài” Kiều Như An dữ thế chủ động hiến kế “Giống như trước đó để Anh Thy cùng ngài nói chuyện điện thoại, nếu ngài muốn nói gì thì hoàn toàn có thể nói rằng”Sau khi nói xong cô nhìn vào khuôn mặt của Tư Hải Minh nhưng tuyệt đối vẫn không nhìn ra cảm xúc trên khuôn mặt anh, cũng như không thích tiếp nhận. Tại sao? Chẳng lẽ cô nói sai điều gì?Nếu như nói không đúng như vậy nghĩa là không phải ba vị Đế gia kia ở giữa ngăn cản, mà là Đế Anh Thy cùng Tư Hải Minh tình cảm đã xảy ra vấn đề?“Có phải là hiểu nhầm cái gì không?” Kiều Như An lại hỏiTư Hải Minh xoay người. Không thể lên đảo thì sẽ không gặp được nàng, biển đã ngăn cách hai người, chỉ hoàn toàn có thể khiến nàng phải bước ra…“Cô nói với em ấy ta sẽ mang em đi gặp Tư Viễn Hằng”Kiều Như An tròng mắt đi vòng vòng “Vâng, tôi gặp được cô ấy nhất định sẽ nói”Nói xong, lặng im trong chốc lát thấy Tư Hải Minh không hề dặn dò gì, trong cả mặt anh cũng không thèm nhìn cô, liền quay đầu bỏ điĐi ra bến tàu Kiều Như An lần nữa quay đồ, nhìn xem đôi sống lưng hùng vỹ của anh, suy nghĩ, Tư Viễn Hằng là ai?
Page 8
Edit By Trà Nữ LêLúc ở Kinh Đô cô chỉ biết Đế Anh Thy đang bị mất trí nhớ của Đào Anh Thy, có sáu đứa con với Tư Hải Minh, những vấn đề khác cô hoàn toàn không biết. Cô ở lại mấy ngày để tìm hiểu thêm sự tình những vẫn không ra manh mối về Đào Anh ThyNếu như bản thân trực tiếp đi điều tra chắc như đinh sẽ bị phát hiệnNhư vậy, Tư Viễn Hằng và Đào Anh Thy cùng Tư Hải Minh ở đầu cuối là sự việc tình ra sao? Anh kia đang ở đó? Bị Tư Hải Minh bắt nhốt cho nên vì thế muốn dẫn Đế Anh Thy đi gặp?Điều duy nhất hoàn toàn có thể xác định rằng Tư Viễn Hằng rất quan trọng với Đế Anh Thy, nếu không Tư Hải Minh sẽ không để cho cô truyền đạt chỉ một câu như vậyTần Kính Chi không nghĩ hôm sau Kiều Như An sẽ đến tiếp“Gần đây Đế Anh Thy đều không đến. Nếu như em ấy có đến vườn nho tôi sẽ gọi điện thoại cho cô” Ý tứ của Tần Kính Chi là không thiết yếu mỗi ngày đều chạy đến đây. Anh ấy lo ngại về việc Đế Anh Thy hiểu nhầm cái gì đó giữa anh và Kiều Như An“Thật xin lỗi, là vì em quá lỗ mãng. Chỉ là em đang có chuyện quan trọng muốn nói với Anh Thy. Có thể cho em mượn điện thoại của anh gọi cho cô ấy được không?” Kiều Như An hỏiTrước đó nàng có số điện thoại của Anh Thy là ở Kinh Đô. Còn số của nàng ở đây thì nàng không biết“Chuyện quan trọng gì vậy? Hay là để tôi giúp cô đáp ứng thông tin?” Tần Kính Chi hỏi“Đều là chuyện của con gái với nhau, nói cho anh biết thật không được… em sẽ đứng đằng kia gọi điện thoại, anh sẽ nhìn thấy em” Kiều Như An nói “Mà em cam kết lời em nói tuyệt đối sẽ không làm tổn thương đến Anh Thy, ngược lại sẽ làm cho cô ấy vui vẻ lại”Tần Kính Chi nghe nói đến sẽ làm cho Anh Thy vui cũng luôn có thể có chút suy nghĩ, nếu thật sự là như vậy thì đây cũng là vấn đề tốtSau đó anh ấy liền bấm số điện thoại và gọi vào lâu đàiĐế Anh Thy vừa ăn xong điểm tâm nữ quản gia liền cầm lấy điện thoại đến “Lại là Tần Kính Chi?”“Đúng ạ”Đế Bác Lẫm từ đằng sau đi đến, một tay đụng vào vai của Đế Anh Thy “Mỗi ngày đều gọi một cuộc, lắm chuyện rồi?”Đế Anh Thy cầm điện thoại, nghe “Sao vậy?” Thấy Đế Bắc Lẫm đưa mặt lại gần nghe ké, nàng đẩy anh ra, quay người đi ra đại sảnh“Anh Thy, Kiều Như An nói có chuyện quan trọng muốn nói cho em, không biết muốn nói với em cái gì, còn bảo nếu em nghe xong sẽ rất vui”Đế Anh Thy chần chừ, nàng không nguyện ý nói chuyện tâm tình với Kiều Như An chính bới cô ấy từng giúp nàng và Tư Hải Minh liên lạc với nhauNàng đã bị Tư Hải Minh làm ra tình trạng này“Không muốn nghe thì anh giúp em từ chối cô ấy”“Để cô ấy nói đi, em muốn nghe xem cô ấy nói gì mà sẽ làm em vui” Vì cố ấy dữ thế chủ động như vậy này nếu nàng vẫn cự tuyệt thì chẳng phải nàng như đang tự cao tự đạiChưa chắc là vấn đề liên quan đến Tư Hải MinhLát sau giọng nói của Kiều Như An truyền đến “Anh Thy, tôi là Kiều Như An, không còn làm phiền cô chứ?”“Tôi nghe Kính Chi nói cô tìm tôi?”“Là…tôi có việc muốn nói với cô, tôi gặp ngài Tư Hải Minh ngoài bên tàu”Đế Anh Thy bị chấn động, cảm xúc dâng lên “Nếu như thể chuyện của anh ấy thì sau này đừng tìm tôi, tôi không còn hứng thú”“Được rồi, sau này tôi sẽ không nói nữa, chỉ là ngài Tư Hải Minh nói muốn dẫn cô đi gặp một người, gọi là… Tư Viễn Hằng”Tay Đế Anh Thy nắm điện thoại run lên bần bật, hô hấp cơ hồ ngạt thở “cô…cô nói cái gì?”
Page 9
Edit By Trà Nữ Lê“Nếu như Anh Thy không thích tôi sẽ quay lại đó từ chối ngài ấy, để ngài ấy không tiếp tục làm phiền cô nữa”“Anh ấy ở đâu?” Đế Anh Thy nỗ lực giọng nói mình thông thường nhất“Ngài Tư Hải Minh có nói sẽ đợi cô ở bến tàu. Cô muốn gặp ngài ấy sao?” Kiều Như An không xác định liền hỏiĐế Anh Thy vạn lần đều không thích hội ngộ anh, nàng bản năng phản ứng nghĩ đến liên lạc qua điện thoạiChỉ là nàng không nhớ rõ số điện thoại của Tư Hải Minh là số mấy, hỏi “Cô biết số điện thoại của Tư Hải Minh không?”“Tôi không biết” Kiều Như An nóiĐiều này rõ ràng là phải gặp một lần sao?Nàng chần chừ, đầu óc hoạt động và sinh hoạt giải trí suy nghĩ, Tư Viễn Hằng còn sống sao? Cái này liệu có phải là thủ đoạn của Tư Hải Minh không?Bởi vì trước đó nàng gặp Tư Viễn Hằng lần cuối xác nhận nhịp tim của anh đã tạm dừng, nàng còn sụp đổ vô cùngChẳng lẽ nàng không biết sự tình sau đó?Không lẽ Tư Hải Minh đằng sau đã động tay chân?Đến cùng nàng phải tin tưởng cái nào đây?Nếu như gặp mặt nàng Tư Hải Minh liền đem nàng nhốt lại như trước đây để nàng không thể thoát ra được thì sao?Không, sẽ không thể, hiện tại nàng có ba anh trai làm chổ dựa, Tư Hải Minh sẽ đấu không lại!Cho nên, hoàn toàn có thể Tư Hải Minh nhất thời lừa gạt nàng, không thể lừa gạt lâu dài!Thế là cúp điện thoại xong Đế Anh Thy quay đầu chạy ra ngoài, đụng phải thân người của anh baThân hình mạnh mẽ và tự tin, vạm vỡ của anh Anh Thy đụng vào chắc như đinh sẽ bị té ngã, thân hình Đế Bắc Lẫm xoay vòng, đưa nàng ôm sang một bên “Sao lại vội vàng hấp tấp vội vàng?”“Em muốn đến bến tàu”“Con đến rồi?” Đế Bắc Lẫm hiển nhiên không nghĩ đến Đế Anh Thy sẽ đi gặp Tư Hải Minh, bởi nàng hận còn không hết“Không phải, em đi gặp Tư Hải Minh một chút ít”“Cái gì?” Đế Bắc Lẫm sắc mặt đại biến “Em muốn đi gặp hắn? tại sao?”“Không phải như anh nghĩ” Đế Bắc Lẫm biết là giấu diếm không được nên nói thật “Em có chút việc muốn hỏi anh ấy. Chuyện trước kia”“Anh Thy, em với Tư Hải Minh ngoài con cháu ra còn tồn tại vấn đề gì cần xử lý và xử lý?” Đế Bắc Lẫm điều tra, những điều đáng chết ở Kinh Đô kia đều đã bỏ đi hết rồi.“Có…” Đế Anh Thy có chút rủ xuống ánh mắt “Anh ba, em đi hỏi rõ rồi trở về ngay”“Anh đi cùng em”“Không được, em không sao, có ba anh Tư Hải Minh không đủ can đảm bắt nạt em đâu”“Rõ ràng, nếu hắn dám động đến một cọng tóc của em, anh sẽ khiến hắn chết không còn chổ chôn!”Đế Anh Thy khóe miệng hơi động, đưa điện thoại di động nhét vào tay Đế Bắc Lẫm, quay người lên xe, rất nhanh rời khỏi cung điệnXa xa, Tư Hải Minh liền để ý quan tâm đến một chiếc xe màu đen đang chạy nhanh đến, thân thể anh vô ý thức kéo căng, cảm xúc dần mất đi khống chếMột đôi mắt đen như chim ưng nhìn chằm chằm vào chiếc xe kia như khóa chặt tiềm năng, vận sức chờ phát độngXe đến bến tàu, cửa xe mở ra, hình ảnh Đế Anh Thy bước xuống, đi thẳng đến hướng anhTư Hải Minh thâm thúy mắt đen vững vàng khóa nàng lại, cạnh bên đôi tay có chút run rẩyAnh ở đầu cuối cũng nhìn thấy nàng, nhưng nàng lại không phải vì anh mà chạy đếnMắt đen của anh lấp đầy hình ảnh mảnh khảnh của nàng mà trong trái tim tất cả đều bị rạn nứt, tổn thương….“Tư Viễn Hằng đâu?” Đế Anh Thy tiến lên câu đầu tiên mà nàng nói đó đó là câu nàyTim Tư Hải Minh chết lạng, giọng khàn khàn cất lên “Anh dẫn em đi gặp nó”“Anh chỉ việc nói cho tôi biết anh ấy ở đâu, tự tôi sẽ đi”“Anh dẫn em đi” Tư Hải Minh kiên trì từ đầu đến cuốiTrong lòng Đế Anh Thy tức giận, nhưng nàng nỗ lực nhịn “Vậy anh nói cho tôi biết, anh ấy còn sống sao?”“Đi thì biết”Đế Anh Thy sắc mặt lạnh xuống “Anh ở đầu cuối đang dùng thủ đoạn gì?”“Anh không còn” Tư Hải Minh ở trước mặt nàng, một tia lệ khí đều không nó, tất cả đều ôn nhu quan tâm đến nàng
Page 10
Edit By Trà Nữ LêRõ ràng Đế Anh Thy cảm thấy anh sẽ không làm hại mình, anh không cho nàng thấy được ý đồ của mìnhBá đạo, độc tài, cố chấp, anh muốn làm gì chứ, những điều anh muốn tuyệt đối đều đạt đượcNhư thế mới làm cho những người dân ta cảm thấy sợ!Cản bản là không thể nào đoán ra được suy nghĩ của anhTựa như anh chắc như đinh nàng sẽ đến bên tàu mà gặp!Đế Anh Thy định quay đầu bỏ đi nhưng nghĩ rằng Tư Hải Minh chết là vì nàng, nàng muốn biết chân tướng, liền không thể không biến thành Tư Hải Minh nắm mũi dẫn điĐế Anh Thy không chút lo sợ mà nhìn thẳng vào anh “Lừa tôi chỉ hoàn toàn có thể là nhất thời, sẽ không còn ý nghĩa gì, tôi sẽ đi Kinh Đô” Nói xong quay người đi“Chúng ta cùng đi” Tư Hải Minh mắt đen khẽ nhúc nhích“Không cần”“Một người tới”Đế Anh Thy đang đi phía trước liền khựng lại, quay đầu phòng bị mà nhìn Tư Hải MinhTư Hải Minh ánh mắt vẫn ôn hòa nhìn cô “Anh sẽ không làm g씓Nếu như có anh trai tôi đi có phải anh sẽ không cho tôi gặp Tư Viễn Hằng?”“Ừm”Đế Anh Thy tức giận, hô hấp đề tạm bợ, anh nói được sẽ làm được! Rất muốn tức giận trước sự uy hiếp của anhTư Hải Minh đưa mắt nhìn theo xe nàng rời điTrong đầu đang tính kế làm thế nào để nàng hoàn toàn có thể ở lại Kinh Đô, ở mấy ngày cũng tốt…Xe tạm dừng trước nhà nàng, người bên phía ngoài vội vàng Open cho nàng đó đó là Đế Bắc LẫmDù là anh đã theo dõi qua màn hình hiển thị giám sát thấy Tư Hải Minh cùng Đế Anh Thy chạm mặt nhưng trong lòng vẫn rất lo ngại. Anh sợ em gái cưng của tớ bị những lời nói làm tổn thươngĐế Anh Thy vừa bước xuống xe anh liền hỏi “Sao rồi?”“Em về Kinh Đô một chuyến, nhân tiện gặp con luôn” Đế Anh Thy nóiĐế Bắc Lẫm một mặt ngạc nhiên “Hắn đến nói với em những gì?”“Anh ta dẫn em đi gặp Tư Viễn Hằng” Đế Bảo nóiTư Viễn Hằng, thời điểm đi tìm Đế Anh Thy những anh cũng luôn có thể có tìm hiểu về Tư Viễn Hằng nên cũng nó biết anh ta là mối tình đầu của Anh Thy, sau chia ta, cùng quan hệ với Tư Hải Minh không rõ ràng. Chỉ biết như vậy.“Đối với em người đó rất quan trọng?” Đế Bắc Lẫm hỏi“Ừm” Đế Anh Thy gật đầu“Mặc dù anh ba không biết xảy ra chuyện gì nhưng người mà em gái anh quan trọng thì chắc chắc là người tốt. Không nên phải biết em làm cái gì, những anh đều ủng hộ và bảo vệ em. Được không?”“Cảm ơn anh”“Đứa nhỏ ngốc này, cảm ơn gì? Đi, tất cả chúng ta sẽ đi luôn”Đế Anh Thy đứng một chổ bất động“Sao thế? Không phải Tư Hải Minh bắt em đi một mình chứ?” Đế Bắc Lẫm thấy khuôn mặt tức giận của Đế Anh Thy liền hiểu, sắc mặt không thông thường rất khó coi. Kiến cho phổi của anh muốn tức điên “Hắn làm càn gì?”“Mặc kệ anh ta làm càn gì, cũng tiếp tục không để cho anh ta như ý đâu” Đế Anh Thy nói“Anh Thy, anh không yên tâm khi để em đi một mình” Đế Bắc Lẫm lo nghĩ“Không có chuyện gì, trước cũng luôn có thể có đi qua rồi, anh ta sẽ không bắt em đâu, em cũng đâu in như trước kia chỉ có một mình. Anh cả, anh hai, anh ba không cần làm gì rồi cũng làm cho em cảm hứng bảo vệ an toàn và đáng tin cậy rồi” Đế Anh Thy nói thậtĐế Bắc Lẫm sắc mặt u ám, tiến lên đau lòng ôm em gái vào trong lòng “Nếu như tìm em sớm hơn trước đây khi em gặp Tư Hải Minh thì em sẽ không gặp nhiều đau khổ. Anh ba thật đáng chết…”“Anh ba, không được cho phép anh nói như vậy về mình, không phải em đang sống rất tốt sao” Đế Anh Thy an ủi anh“Được, anh ba không nói, chỉ việc Anh Thy sống thật tốt, anh ba cả đời làm người anh tốt của em, cả anh cả và anh hai cũng thế”
Page 11
Edit By Trà Nữ LêĐế Anh Thy dùng máy bay thành viên của Đế Bắc Lẫm đi Kinh Đô, cạnh bên là bốn vệ sĩ được Đế Hoàng Minh sắp xếp đi cùng, cao to lực lưỡng và lạnh lùng. Bốn anh vệ sĩ có trách nhiệm bảo vệ nàng, không một ai dám đến gầnThật là làm lớn mà, nếu không còn vệ sĩ thì Đế Anh Thy cũng không được phép đi Kinh ĐôNhư vậy, liệu Tư Hải Minh có đồng ý là “Đi một mình” không?Tư Hải Minh không phải sẽ nghĩ rằng đây cũng như có ba người anh trai theo sao?Đến sân bay tại Kinh ĐôĐế Anh Thy còn đang định gọi cho Tư Hải Minh, nàng vừa bước xuống máy bay liền thấy Tư Hải Minh đang đứng chờ mìnhThật là nhanhHằn là nàng vừa rời đi ở bến cảng thì anh đã và đang lập tức lên đườngĐế Anh Thy từ trên máy bay bước xuống, đến gặp anh, giữ khoảng chừng cách một mét “Giờ đi luôn?”Tư Hải Minh hướng mắt sắc bén nhìn bốn vệ sĩ đang đứng sau sống lưng nàngĐế Anh Thy nói “Những người này sẽ không tính”“Tính” Tư Hải Minh nói “Đến đây rồi, những người dân tự do”Sắc mặt vệ sĩ không vuiTư Hải Minh nhìn Đế Anh Thy “anh không thích có người thứ ba. Em sợ anh sẽ làm gì em?”Đế Anh Thy lãnh đạm hỏi lại “Anh dám sao?”“Không dám” Tư Hải Minh đến Open xe Rolls Royce, chờ Đế Anh Thy lên xeĐế Anh Thy biểu cảm cứng đờ không cảm xúcHai bên giằng coĐế Anh Thy đang ở vào thế bị động, chính bới nàng đang nhờ người ta. Quay đầu hướng nhìn về phía vệ sĩ “Các cậu lên máy bay chờ tôi”“Tiểu thư, thủ lĩnh sẽ giết chết chúng tôi”. Thủ lĩnh là Đế Hạo Thiên. Lúc nói còn hướng ánh mắt nhìn về phía Tư Hải Minh một chút ít, rõ ràng đang đề phòng người đàn ông này“Không sao cả, tối nay tôi sẽ nói chuyện với anh hai một tiếng, giữ liên lạc qua điện thoại” Đế Anh Thy nói xong, liền vào trong xeĐế Anh Thy nghiêng mặt nhìn về phía ngoài đường, chiếc xe Rolls Royce này dĩ nhiên Đế Anh Thy biết, rất quen thuộc, đã ngồi không biết bao nhiêu lần rồiNhìn thấy nó, trong trí nhớ ác mộng hoàn toàn có thể Phục hồi được một nữaMong muốn được nhìn thấy Tư Viễn Hằng làm cho tâm nàng không hề bận rộn để nghĩ đến tình cảnh đang ở trên xe với Tư Hải MinhĐối với anh bản năng luôn luôn đề phòngTư Hải Minh từ khi lên xe ánh mắt không rời khỏi Đế Anh ThyKhông đụng vào nàng, nhưng ánh mắt đen sâu của anh luôn khóa chặt lấy nàngTrong lòng của nàng chỉ có Tư Viễn Hằng, anh không còn một chút ít vị trí…Vì được gặp nàng, anh đã đè nén nội tâm cháy bỏng để đưa nàng đến trước mặt Tư Viễn Hằng…Anh rất muốn kéo nàng ôm vào trong ngực, để mắt nàng phải nhìn anh, dù thô bạo một chút ít, chỉ việc hoàn toàn có thể trừ khử nội tâm kia của nàng anh đều muốn dùng bất kể thủ đoạn nàoNhưng mà, đây chỉ là suy nghĩ chợt lóe sáng qua đầu của anhKhông thể trở thành hành độngNếu không, sẽ làm kinh sợ đến nàng, sẽ càng đẩy nàng đi xa hơnĐây không phải là kết quả anh mong ước…Chỉ hoàn toàn có thể yên lặng chờ đón cạnh bên nàng, chờ nàng quay đầu liếc nhìn anh một chiếc…Xe càng chạy càng lệch hướng ra phía ngoài ngoại ô, tâm của nàng ngày càng nặng, chính bới nơi này sẽ không phải nơi ở của người.Đi thẳng đến một phần mộ white color, trên bia mộ rõ ràng là khắc tên Tư Viễn HằngTừ đảo Trân Châu đến Kinh Đô trên đường đi nàng luôn mang trong lòng sự kì vọng, kì vọng Tư Hải Minh đã cứu Tư Viễn Hằng mà nàng không hề biết, đưa nàng đi gặp là người còn sống, nhưng kết quả…“Tro cốt của nó vẫn còn, chỉ là đổi nơi khác” Tư Hải Minh giọng khàn khàn. Từ lúc Đế Anh Thy xuất hiện trước phần nộ của Tư Viễn Hằng lòng anh không hề thấy thoải mái
Page 12
Edit By Trà Nữ LêĐế Anh Thy cúi thấp ánh mắt nhìn xuống, nụ cười chua sót “Anh thật có lòng, tôi còn phải cảm ơn hung thủ giết người sao? Tư Hải Minh, nếu không phải vì con tôi nhất định sẽ giết anh”Tư Hải Minh mắt đen xẹt qua đau đớn, hốc mắt đều chuyển red color, trái tim nhưng có ngàn lỗ thủng đau đơn, rất khó chịu làm cho toàn thân anh run lên như đang sợĐế Anh Thy hít một hơi thật sâu “Cho tôi một chút ít yên lặng”Tư Hải Minh hầu kết hoạt động và sinh hoạt giải trí, nuốt nước bọt nhưng tự như thể đang nuốt máu…“Anh đứng kia đợi em” Tư Hải Minh nỗ lực chịu đựng cảm xúc, quay người rời điĐế Anh Thy nhìn lên tên của Tư Viễn Hằng, hốc mắt nóng lên, nước mắt sẵn sàng sẵn sàng rơi, muốn nói cái gì đều cảm thấy có nói gì rồi cũng không hề ý nghĩaNếu như không phải vì bảo vệ nàng, Tư Viễn Hằng cơ bản liền sẽ không biến thành chết“Hiện tại anh không cần lo ngại cho em, em đã tìm thấy người thân trong gia đình, những anh của em rất lợi hại, sẽ bảo vệ em. Tư Viễn Hằng nếu có kiếp sau em kỳ vọng anh sẽ đã có được tình yêu niềm sung sướng, mái ấm gia đình hòa thuận, cả đời niềm sung sướng” Đế Anh Thy nghẹn lòngĐứng tại trước mộ của Tư Viễn Hằng hồi lâu, mới quay người rời điĐi xuống bậc thang,cảm xúc dần quay vềKhông nhìn Tư Hải Minh ở dưới đang đứng đợi, đi ngang qua mặt anh, tuyệt đối không thích ngồi cùng xe với anh để trở về. Ở đây nhiều đường lớn chắc như đinh sẽ có xe“Thy, em đi đâu?”Bóng đen cao lớn chặn lại phía trước mặt của nàng, Đế Anh Thy chậm rãi ngẩng đầu, nàng lạnh lùng ánh mắt nhìn anh làm cho trái tim Tư Hải Minh đau nhói“Xe ở bên kia” Tư Hải Minh nói“Tôi không thích đi cùng xe với anh” Đế Anh Thy dự tính đến trường nhìn con, xem xong sẽ quay về đảo Trân Châu“Không muốn gặp anh?”“Đúng” Đế Anh Thy trả lời dứt khoác không chút do dự, thân mình hoạt động và sinh hoạt giải trí đi. Nhưng mà hành vi ai đó xiết chặt, bị kéo trở về, lần nữa đối mặt với Tư Hải Minh, khoảng chừng cách gần nhau làm cho Đế Anh Thy toàn thân cứng đờ “Anh muốn làm gì?”“Đừng đi” Tư Minh Hàn cất giọng buồn rầu nói“Tại sao không đi? Tôi và anh đã không còn bất kể quan hệ nào” Đế Anh Thy giãy giụa, nhưng Tư Hải Minh hai cánh tay siết chặt như kìm sắt, làm thế nào thì cũng không thoát ra“Em đối với anh một chút ít cảm hứng đều không còn?”“Không có”“Không đúng!” Tư Hải Minh không thích tiếp nhận câu vấn đáp của nàng “Em đã nói, em từng nghĩ tất cả chúng ta sẽ kết hôn, Thy, tất cả chúng ta kết hôn, anh sẽ không làm em tổn thương một chút ít nào, em muốn gì anh đều làm, chỉ việc em đừng…cự tuyệt anh!”Đế Anh Thy nhớ lại lời mình từng nói trong lúc đang tự đốt chính mình, lúc đó nàng đã gọi cuộc gọi ở đầu cuối cho anh“Tôi thật sự cảm ơn anh đã nhắc lại, để cho tôi nhớ ra…thời điểm đau khổ. Cứ nghĩ tôi muốn kết hôn đi, nhưng tất cả cùng vì con, hiện tại thì không cần” Đế Anh Thy không nói thật, lúc đó nàng thật sự muốn kết hôn cùng anh, không riêng gì có là muốn con cháu có một mái ấm gia đình hoàn hảo nhất mà còn tồn tại…nàng lệ thuộc vào Tư Hải Minh…“Chỉ là con cháu? Hả? em ở cùng với Ba của anh ghi âm lại là vì cái gì? Nếu như đối với anh em không còn cảm hứng, em sẽ giúp anh?” Tư Hải Minh hai tay vững vàng nắm lấy nàng, mặt sát nhau khí tức thô chìm vừa khẩn trươngĐế Anh Thy bị hỏi đến làm cho nàng nhớ lại, một đoạn ghi âm?Nàng cười lạnh “Anh nghĩ tôi làm vậy là vì anh sao? Anh muốn biết mục tiêu thật sự không?Tư Hải Minh mắt đen hơi run, hô hấp nỗ lực thả nhẹ
Page 13
Edit By Trà Nữ Lê“Tôi nghĩ rằng, trước khi chết tôi chỉ muốn giúp anh khai rõ gánh nặng lòng, anh sẽ cảm thấy có lỗi với tôi. Đối với tôi nếu thấy có lỗi thì sẽ đối tốt với sáu đứa bé, mặc dầu tương lai anh có vợ và sinh con cũng tiếp tục nể tình “ý tốt” của tôi mà quan tâm nhiều hơn nữa về sáu đứa nhỏ. Tôi chỉ nghĩ như vậy thôi. Tư Hải Minh, anh tại sao lại đa tình rồi? Đế Anh Thy buồn cười nóiNói cách khác, nàng đối với anh không một chút ít tình ýSự thật như ngàn mũi dao đâm vào tim đế hô hấp của anh đều run lên, mắt đen đau khổ mà nhìn nàng “anh không tin…”“Tin hay là không bản thân anh tự rõ. Buông tay!” Đế Anh Thy không còn giãy giụa, chỉ ra lệnh anh. Bởi vì nàng biết sức lực của tớ không thể đấu lại anhNhững khớp ngón tay Tư Hải Minh đang nắm lấy bả vai của nàng trắng bệch, nội tâm cường đại áp chế xuống, ngón tay dần buông raĐế Anh Thy bất động, sắc mặt giãn nhẹ và nhẹ nhàng thở ra, vừa định quay người, một giây sau eo xiết chặt, đăỏ mắt liền bị Tư Hải Minh đưa vào trong xe. Cửa xe bịch một tiếng đóng lại“Tư Hải Minh, anh!” Đế Anh Thy tức giận toàn thân phát run“Nơi này sẽ không gọi được xe, anh đưa em về nội thành”Mắt Đế Anh Thy nhìn vào cửa xe, ổn định lại nội tâm đang phẩn nộ. Thuyết phục bản thân nóng giận với anh không còn ý nghĩaNgười này luôn luôn bá đạo cường thế!“Tôi kỳ vọng anh nói được làm được”Xe vững vàng chạy ra khỏi nghĩa trang, Đế Anh Thy một mực duy trì nhìn về phía ngoài hiên chạy cửa số xe với một tư thế, một chiếc liếc mắt cũng không cho những người dân bên cạnhTư Hải Minh trừ nhìn nàng ra đều không nói một câu. Tự như bản thân là người tàng hìnhRõ ràng hiện tại Đế Anh Thy đối với anh có rất nhiều tức giậnKhông quan hệ, nàng vừa Phục hồi ký ức nhất thời không thể tiếp nhận, không sau anh hoàn toàn có thể chờChỉ cần nàng còn sống, anh liền có hy vọngXe đến nội thành, Tư Hải Minh không còn nuốt lời, để Anh Thy xuống xeĐế Anh Thy vừa đứng lên, anh nắm chặt nàng, nàng không vui “Anh muốn đổi ý sao?”“Anh chỉ muốn nói với em, hãy để ý quan tâm bảo vệ an toàn và đáng tin cậy, có việc hãy gọi cho anh” Tư Hải Minh mắt đen ôn nhu mà nhìn nàngĐế Anh Thy hoàn toàn không quan tâm, dùng sức hất tay anh ra, xuống xe, cũng không xoay đầu nhìn lại mà hướng trực tiếp vào dòng người đang qua lạiĐi được một đoạn, quay đầu không nhìn thấy xe và người nữa nàng mới thả lỏng thần kinh đề phòng raĐế Anh Thy cúi đầu nhìn về cổ tay mình, da thịt trắng nõn phía trên có lưu lại một vòng tròn red color nhàn nhạtChỉ cần Tư Hải Minh đụng vào nàng, nàng liền cảm thấy tâm rất nặng. Sao hoàn toàn có thể gọi điện cho anhĐế Anh Thy yên lặng một mình đi trên phố, nơi này nàng đã từng phấn đấu rất nhiều để tồn tạiTừng nhiều lần muốn rời bỏ nơi này nhưng đều thất bại, trong cả cái chếtNàng lại trở về, mang theo trí nhớ đầy đủCó đau khổ, có vui cườiKhiến cho nội tâm của nàng xáo trộnĐế Anh Thy trờ về căn hộ cao cấp của dì Hà, đi tới cửa, nàng nhìn cánh cửa đóng chặt. Ổ khóa thay bằng khóa điện tử. Mật mã không nhớ rõ, nhưng vân tay sẽ được sao?Nàng thử đưa tay đến, một vòng màu xanh quét qua, cửa mởTim nàng không khỏi đập nhanh, Open ra, đi vàoBên trong bày biện tất cả đều còn nguyên, mọi thứ quen thuộc thân thiết để nàng cái mũi cay cayPhòng ở vẫn còn nhưng gia chủ lại không tồn tạiNếu như dì Hà vẫn còn nàng nhất định làm cho môi trường tự nhiên thiên nhiên sống đời thường của dì Hà thật niềm sung sướng, giàu sang…Đế Anh Thy tiến đến từng gian phòng phát hiện bên trong có rất nhiều đồ của đàn ông, mở ngăn tủ ra còn tồn tại trang sức. Sắc mặt nàng lạnh xuống
Page 14
Edit By Trà Nữ LêTrừ Tư Hải Minh ra không hoàn toàn có thể là người khácĐóng ngăn tủ lại, ra khỏi phòng, mắt không thấy tâm sẽ không phiềnĐế Anh Thy đi đến ban công nhìn xuống, tâm tình nặng trĩu dị thường. Quay đầu, nhìn xem phòng khách mấy chục mét vuông, nàng nhớ trước đây chổ này còn có gắn giám sátBây giờ còn không?Nàng đi vào phòng khách cảm nhận, luôn cảm thấy có người đang lén nhìn nàng rất rất khó chịu, chứng tỏ thiết bị vẫn còn, như vậy thời điểm hiện nay Tư Hải Minh đang nhìn nàng sao?Đế Anh Thy nhìn quanh phòng khách, tìm giám sát mọi ngỏ ngách, sau đó tại bức tranh ở trên tường đã tìm được, nàng giật xuống ném vào thùng rácHình ảnh biến mất, trên xe tay cầm điện thoại quan sát, biệu lộ thản nhiên như tự nhiênĐế Anh Thy ngồi xuống ghế salon, hơi xuất thuầnĐã từng…vào buổi tối, đó đó là nơi này, bị Tư Hải Minh tra tấn, uy hiếp, sống không bằng chếtBây giờ nghĩ lại, tay còn run rảyNgó mặt đi chổ khác, đối mặt với ban công nắng đang rọi vào, xua tan bóng tối của nội tâmNàng ở đây Tư Hải Minh đã biết, như vậy nàng đi gặp con có phải cũng nằm trong dự liệu của anh?Nàng đến đây không thể không gặp conNghĩ đến bọn nhỏ nhìn thấy nàng sẽ vui vẻ niềm sung sướng, ánh trở nên ôn nhuĐiện thoại trên người vang lên, là cuộc gọi video của ba anh trai, nàng liền bấm nghe, hình ảnh ba người anh trai xuất hiện, khuôn mặt tráng lệ như đang mở cuộc họp hội nghị cấp cao“Anh Thy!” Đế Bắc Lẫm kích động gọi nàng“Anh Thy, tại sao em không để bảo vệ đi cùng?” Đế Hạo Thiên hỏi“Tư Hải Minh còn đưa ra yêu cầu gì?” Đế Hoàng Minh hỏi“Không có, dù sao em cũng đang rất ổn. Hiện tại đang ở căn hộ cao cấp của dì Hà nghỉ ngơi, đợi thêm tí nữa em sẽ đến trường học thăm con” Đế Anh Thy nói. Nàng không thể chờ bọn trẻ tan học mà đến vì như vậy sẽ đụng phải Tư Hải Minh“Anh Thy hoàn toàn có thể đi xem bọn trẻ, còn anh thì không thể…”Đế Bắc Lẫm giọng điệu hâm mộĐế Anh Thy muốn cười “Anh đến lúc em không còn ở đây, lúc ấy kêu anh về đảo Trân Châu anh còn không thích đi”“Có sao?” Đế Bắc Lẫm biểu thị vô tội“Sao lại không còn?” Đế Hạo Thiên chen vào “cả một ngày”“Đúng vậy” Đế Hoàng Minh lên tiếng“Mấy anh là đang đố kị em hoàn toàn có thể cùng Bảo Hân chụp hình cô dâu!” Đế Bắc Lẫm nói ra“Cái gì? Chụp ảnh cô dâu?” Đế Anh Thy sao lại không nhớ được chuyện này“Cái này…” Đế Bắc Lẫm chột dạ vì vô tình nói ra“Lần trước em đến đấy, cậu ấy về một mình là chính bới thỏa thuận với Tư Hải Minh, được cho phép cậu ấy cùng Bảo Hân chụp hình cô dâu, để em ở lại chơi mấy ngày” Đế Hạo Thiên kể lạiThấy Đế Anh Thy trầm mặc, Đế Bắc Lẫm lập tức tỏ thái độ “Anh Thy yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không đem em đẩy qua bên Tư Hải Minh đâu”“Không sao, dù sao em và anh ta không thể nào” Đế Anh Thy nói. Nàng hiện tại Phục hồi trí nhớ, ai cũng không thể thay nàng làm chủ“Đi thăm con hoàn toàn có thể trở về?” Đế Hoàng Minh hỏi“Sẽ không thuận tiện và đơn giản…” Đế Anh Thy nóiBa người anh nhất thời đều không lên tiếngNếu Tư Hải Minh dùng thủ đoạn, vũ khí lợi hại nhất đó là conĐến lúc đó em gái cưng xác định là sẽ mềm lòngDù sao rời xa con ba năm qua hội ngộ con vừa khóc vừa bảo nhớ mẹ, người làm mẹ sao hoàn toàn có thể nhẫn tâm?Đến cả ba người Bác đây còn không biết hoàn toàn có thể thoát…“Không sao, ở cạnh bên con thật tốt, mấy ngày sau những anh đến đón em” Đế Bắc Lẫm ôn nhu nói
Page 15
Edit By Trà Nữ Lê“Em ở bao lâu cũng khá được” Đế Hạo Thiên nói “Tư Hải Minh đã có được em nhưng cũng không đã có được trái tim của em”“Anh Thy, anh hoàn toàn có thể cùng Bảo Hân chụp hình cô dâu?” Đế Bắc Lẫm mong đợi hỏiĐế Anh Thy cười “Bảo Hân muốn thì được ạ”“Anh ba thật muốn ôm em một chiếc Đế Bắc Lẫm kích động“Vẫn là đừng…” Đế Anh Thy nân tránNói chuyện với ba anh trai xong, nàng sẵn sàng sẵn sàng ra ngoài, hướng tới trường họcNàng đi vào trong trường, tìm đến lớp học của con, đứng ngoài cửa nhìn vào trongLiếc mắt liền thấy những con của nàng, được sắp xếp học chung một lớpDáng vẻ tráng lệ nghe giảng bài thật là đáng yêu, nàng chú ý nhìn con của mìnhTiếng chuông tan học vang lên, bọn trẻ từ trong phòng học chạy ùa ra“Bảo Nam, Bảo Vỹ” chạy ra trước Đế Anh Thy thấy liền gọi, liền sau đó là Bảo My, Bảo Long, Bảo Hân, Bảo An cũng chạy ra, nàng phất phất tay gọiCô giáo ngay lập tức nhận ra nàngDù sao thì trước đó nàng cũng từng vài lần đến với tư cách là phụ huynh của sáu đứa trẻ, một người mẹ vừa trẻ vừa đẹp nên ai nhìn vào cũng ấn tượng. Điều quan trọng nhất đó đó là ngôi trường quý tộc này được mái ấm gia đình của sáu đứa trẻ thâu tóm về, những giáo viên ở đây mang tiếng là thầy cô giáo của sáu đứa trẻ nhưng có khác gì đi làm công đâu. Ủng hộ chính chủ vào ngay # Trù mTruyện. CO M #Nhìn thấy mẹ của sáu đứa trẻ còn không phải nhìn thấy bà chủ sao!“Cô khỏe không” Cô giáo có chút xoay ngườiSáu đứa trẻ có chút hoàn hồn“Mẹ!”“Mẹ!”“Mẹ!”“Mẹ!”“Mẹ!”“Mẹ!”Rất là vui vẻ, vừa chạy vừa khóc, cùng nhào vào lòng của mẹĐế Anh Thy sờ vào từng cái đầu nhỏ của bọn chúng, trong lòng xúc động vô cùng“Mẹ mới đến sao? Mỗi ngày con đều nhớ đến mẹ, chúng con rất tội nghiệp” Bảo Vỹ nói“Mẹ đến thăm chúng con, rất là tốt!” Bảo Long hồ hởi vui mừng“Mẹ…” Bảo My khóc, nước mắt đều rơi trên váy xinh đẹp của nàng“Mẹ không đi? Không muốn mẹ đi…” Bảo Hân vừa khóc vừa nói“Không đi!” Bảo An một mực ôm chân của nàng, dán mặt lênKhuôn mặt nàng cười mà chua xót, con của nàng vẫn giống trước đây, trông thấy nàng liền nhào tới, nũng nịu không để cho mẹ điDường như một mực đều lo ngại mẹ sẽ điTừ lúc Tư Hải Minh đưa con đến biệt thự cao cấp Minh Uyển ở, mẹ và con đã bị tách ra…Đế Anh Thy không còn cách nào mở miệng nói rằng mình lập tức muốn đi, đây đó đó là nguyên do mà vừa rồi nàng đã nói với ba người anh “Không có ddangfng”, là nàng đi không được…“Không đi!” Nàng nóiSáu đứa trẻ nghe được liền vui sướng, mắt to tròn tràn đầy ánh sáng“Mẹ ơi, thật sao ạ?” Bảo Nam không thể tin được“Đương nhiên”“Oa…quá tuyệt vời” Bảo Long vui vẻ nhún nhảy“Mẹ cũng không đi nữa!” Bảo Hân nói“Ừm ừm” Khuôn mặt mũm mĩm của Bảo An ửng hồĐế Anh Thy cười khô, nàng không nói cũng như trả lời không đi nữa à…?Nhưng nhìn bọn nhỏ vui vẻ như vậy nàng không nhẫn tâm mà nói raĐược rồi, sẽ ở lại căn hộ cao cấp dì Hà ít ngày vậy…Cô giáo hiểu chuyện “Tiết học sau là môn vận động, Từ phu nhân muốn ở lại quan sát không?”“Từ phu nhân” ba chữ để khuôn mặt Đế Anh Thy cứng đờ, nhìn vào ánh mắt thiên thần của sáu đứa trẻ những từ phủ nhận liền kẹt ở yết hầu mà mạnh mẽ và tự tin nuốt xuống
Page 16
Edit By Trà Nữ Lê“Được” Đế Anh Thy đồng ýVui vẻ nhất đó đó là bọn trẻTiết học vận động đó đó là đá banh, trượt băng, lượn lờ bơi lội, golf. Những môn này được dạy từ nhỏTrường học quý tộc tư nhân rất khác với những trường nhà nước, những ngôi trường này chú trọng đến sự phát triển toàn diệnĐương nhiên, học phí ở đây cũng tiếp tục làm cho nhiều người sợNơi đây tập trung toàn bộ những đứa trẻ của những mái ấm gia đình có tiềnCho nên những bạn bè của những đứa trẻ tiếp xúc đều là quý nhânBảo Nam một chân đá vào trái bống vào khung thành, ghi bàn thắng, vui vẻ nói “Mẹ ơi, con đá vào rồi”“Rất giỏi” Đế Anh Thy khen con trai, vỗ tay khen ngợi“Mẹ cũng đá vào” Bảo Long nói“Mẹ thật giỏi”“Mẹ, con không còn đá vào” Bảo An buồn nóiNơi xa là khu trượt băng, Bảo Hân mang đôi giày trượt băng, xoay vòng chiếc váy bay lên, còn tồn tại hai bím tóc dài, linh động trông thật đáng yêu“Mẹ ơi, nhìn con này”“Mẹ ơi, mẹ ơi, ở đây” Bảo Vỹ lướt đến, một chút ít mất tập trung ôm Bảo Hân té lăn raBảo My chậm rãi trượt đến trước mặt, đưa tay muốn kéo lên kết quả lại ngã lên ngườiĐế Anh Thy ngồi nhìn xem những con của tớ, từ đầu đến cuối nụ cười ôn nhuĐứng dậy hướng tới những con, đứng cạnh bên, ngồi xuống, ba đứa con gái nhìn qua mẹ liền nhào vào lòng của mẹĐế Anh Thy ôm những con, như vậy thôi cũng thỏa mãn rồiCon của nàng sau này nhất định sẽ khỏe mạnh vui vẻ trưởng thành“Mẹ sẽ trượt băng sao?” Bảo Vỹ hỏiĐế Anh Thy lắc đầu cười “Sẽ không đâu, chẳng qua khi mẹ còn bé cũng từng có nếm qua”“Ăn ngon không?”“Con cũng muốn ăn…”Đế Anh Thy nhẹ nhàng vuốt cái mũi mềm mại và mượt mà của con “Mẹ lúc còn bé có cùng bà ngoại ở cùng nhau tại một vùng nông thôn, cạnh bên có một chiếc hồ rất lớn, đến ngày đông trên hồ sẽ kết một tầng băng mỏng dính. Mẹ lấy một khối băng ăn”“Có phải cũng như kem ăn ngon?” Bảo Vỹ nghe kể liền chảy nước miếng“Cũng in như ly kem lạnh” Đế Anh Thy cười nóiBọn chúng lớn như này hẳn là chưa thấy qua mặt hồ kết băng ra làm sao“Con cũng muốn ăn băng giống mẹ…” Bảo My tội nghiệp“Được, đợi đến ngày đông, mẹ sẽ dẫn những con đi, đã có được không?” Đế Anh Thy sửa sang lại mái tóc dài của Bảo Hân, nói“Được”“Chúng ta hoàn toàn có thể vừa trượt băng vừa ăn băng” Bảo Hân rất là vui vẻĐế Anh Thy bật cười “Băng đó rất mỏng dính, không thể chứa được sức nặng, mặt băng sẽ vỡ tan, người sẽ rơi xuống ngay”“Chúng con là trẻ em…” Bảo My biểu thịĐế Anh Thy bật cười “Cũng rất là nguy hiểm”“Ôi, vậy con không thích trượt”“Ừm, không trượt”“Vậy tất cả chúng ta sẽ cùng đi với Ba sao?” Bảo Hân hỏi “Ba sẽ cùng tất cả chúng ta đi à?”Đế Anh Thy ánh mắt hơi trầm xuống dưới, cười cười “Đến đó lại nói nhé”Bên này kết thúc, lại chuyển đến sân GolfCả lớp chạy nhanh đến đồng cảThế giới của trẻ con rất đơn thuần, trên miệng nàng một mực mang theo ý cườiNàng cầm điện thoại ra chụp sáu đứa bé, quay video liên tục, chính bới bọn trẻ rất đáng yêu. Đế lúc về lại đảo Trân Châu còn tồn tại cái mà đưa cho những anh xem
Page 17
Edit By Trà Nữ LêQuả bóng Golf hướng bãi cỏ cạnh bên lăn đi“Con đi nhặt” Bảo Hân đi quaNgồi xổm trên mặt đất nhặt quả bóng, cô nàng ngẩng mặt lên, nhìn thấy cách đó không xa là hình ảnh thân quenBảo Hân mắt to tỏa sáng, vừa muốn gọi Tư Hải Minh ra dấu im lặngBảo Hân lập tức giật mình, đem miệng khép lại, thu hai chữ “Ba ơi” về lại“Bảo Hân, sao rồi?” Đế Anh Thy gặp cô nàng ngồi xổm bất động một chổBảo Hân nghe mẹ gọi liền nhặt quả golf lên chạy tới “Mẹ ơi, không còn gì, con nhặt được quả bóng rồi”“Giỏi lắm” Đế Anh Thy nựng khuôn mặt nhỏ của cô béBảo Hân dùng sức ném quả bóng hướng tới Bảo Nam đang đứng bên kia, vì dùng sức hơi mạnh nên thân thể đều lung lay, tí xíu nữa sẽ ngã xuốngBảo Hân nhào vào ngực của mẹ, cười rất vui vẻ“Sao lại nhặt bóng xong lại vui vẻ thế?” Đế Anh Thy nhặt một cỏ khô trên tóc cô nàng hỏi“Dạ, thì là vui vẻ, Bảo Hân yêu nhất mẹ với ba”Đế Anh Thy cười cười, nhẹ nhàng sờ sờ đầu nhỏ của con nàng “Mẹ biết”Bởi vì những con cũng đều yêu ba cho nên vì thế trong lòng liền xem nổi đau,hận, cũng tiếp tục không nói ra, càng không biểu lộ trước mặt conChỉ có nhu yếu các con vui vẻ trưởng thành, những cái khác đều sẽ chịu đựng…Bảo Hân gối đầu lên đùi mẹ, cô nàng rất muốn hỏi mẹ hoàn toàn có thể hay là không cùng ba kết hôn, chính bới bố mẹ của những người dân khác đều kết hôn, còn ở với nhau trong một nhà, còn bố mẹ của tớ lại rất khác…Nhưng nếu hỏi thì mẹ sẽ rất khó chịu không?Cô bé nghĩ rằng vẫn tránh việc hỏi, rất trở ngại vất vả mẹ của tớ mới ở lại đây…Sau giờ học golf là hoạt động và sinh hoạt giải trí tự do, Đế Anh Thy chơi trò chơi gà con và diều hâu với bọn trẻKhông chỉ chơi cùng với con của tớ, mà còn chơi cùng với cả lớp, những đứa trẻ xếp thành một hàng gà con, diều hâu nhào tới một chiếc liền hò hét bay nhảy, rất đáng yêuTrong gốc Tư Hải Minh nhìn những hình ảnh kia, ánh mắt đều khuynh hướng về hình dáng của Đào Anh Thy, tất cả đều thu hút anh, không rời ra đượcỞ cùng với con, nàng như vậy rất vui vẻ, để ngực anh căng đầy lênAnh làm thế nào hoàn toàn có thể để nàng đi được…Nếu như không còn nàng, thế giới là một vùng tăm tối…Đế Anh Thy chơi với con một tiết học, mãi đến khi tiết học kết thúc, sáu đứa trẻ còn không thích về phòng họcCô giáo đang chờ, Đế Anh Thy có chút xấu hổ“Mẹ liệu có phải là muốn về đảo Trân Châu không?” Bảo Vỹ vừa nói vừa khóc nức nở“Mẹ ơi, không cho mẹ đi” Bảo Nam vừa dữ vừa đáng thương. ngôn tình sủng“Không muốn đi, mẹ đi, chúng con sẽ rất lâu mới hội ngộ mẹ” Bảo Long khóc“Mẹ ơi, không đi đã có được không…” Bảo My khóc đến thở cũng không ra hơi“Mẹ thật muốn đi sao?” Bảo Hân lúc nói còn quay đầu, tự như đang tìm người nào. Ba ở đâu, ba đừng để mẹ đi mà…“Mẹ ơi, con sẽ đọc sách” Bảo An khóc đến cả đỏ mặtĐối mặt với những đứa con khóc đến thành bộ dạng này như kiểu nàng vứt bỏ con của tớ làm cho Đế Anh Thy hốc mắt phát nhiệt, đã có được kí ức, cơ bản không thể nào cự tuyệt con cháu “Mẹ không đi…”“Thật sao? Không phải in như những bác lén chúng con bỏ đi sao? Bảo Vỹ hỏi“Đúng vậy, thức dậy liền không thấy mấy bác đâu” Bảo Long nói ra lòng mìnhĐế Anh Thy nhẹ nhàng sờ lấy những cái đầu nhỏ nói “Đó là vì những Bác không nỡ rời bỏ những con, chỉ hoàn toàn có thể đợi những con ngủ rồi mới đi. Bây giờ Mẹ đồng ý với những con ngày hôm nay không đi. Nếu đi mẹ nhất định sẽ nói cho những con biết, được chứ?”“Vậy ngày mai thì sao?” Bảo Hân gấp gáp hỏi
Page 18
Edit By Trà Nữ Lê“Ngày mai cũng không đi” Đế Anh Thy bất đắc dĩ trả lời“Sau này cũng không đi!” Bảo An nói“Đó là chuyện của sau này, tụi con hoàn toàn có thể vào lớp trước được không? Để cô giao đợi lâu quá là không lễ phép đâu” Đế Anh Thy hối thúc sáu đứa nhỏ“Dạ, Vậy chúng con vào lớp, mẹ chờ chúng con tan học nha” Bọn nhỏ trước khi đi dặn dòĐế Anh Thy cùng sáu đứa trẻ quẫy tay nhau, đến lúc không hề nhìn thấy bóng hình nữa mới để tay xuốngKhi con không hề ở trước mặt nữa, nàng liền thu lại nụ cười, khuôn mặt lạnh lùngNàng không phải vờ vịt mỉm cười, mà là hiện tại trừ những đứa con ra không còn ai hoàn toàn có thể làm cho nàng cười đượcĐế Anh Thy đi ra khỏi cửa trường, bước chân tạm dừng “Ra đi!” Từ khi Bảo Hân nhặt quả bóng golf thì nàng đã nhìn thấy bóng hình của anhAnh đứng nấp mình vào những hoa lá cây cảnh của sân trường, nghe nàng nói anh bước ra “Phát hiện ra rồi?”Giọng điệu này hoàn toàn không còn ngạc nhiên cho việc phát hiệnĐế Anh Thy trong lòng chỉ có sự phẫn nộ, mấu chốt còn chưa xử lý và xử lý được Tư Hải Minh lại làm cho nàng không kiềm chế được và lại muốn cãi nhau“Con còn tồn tại hai tiếng nữa mới tan học, tất cả chúng ta tìm một chỗ ăn chút gì rồi cùng nhau đến đón con. Anh nghĩ, bọn chúng sẽ rất là vui” Tư Hải Minh đứng sau sống lưng nàng với một khoảng chừng cách rất gần, ánh mắt khẽ khép hờ rơi đúng vào sau cổ của nàngĐế Anh Thy hoàn toàn có thể cảm nhận được khí nóng trên làn da của mìnhNàng đi lên phía trước, kéo dãn khoảng chừng cách giữa hai người “Nghĩ cũng đừng bao giờ nghĩ. Tư Hải Minh, con là con, anh là anh, không thể nhập làm một”Nói xong, nàng đi đến bên đường vẫy tay bắt một chiếc taxi liền rời điTư Hải Minh đứng lại cạnh bên xe của tớ, cảm hứng xúc động dân trào. Nhưng anh vẫn là nỗ lực nhịn xuốngĐế Anh Thy hoàn toàn có thể ở lại đây, với anh mà nói đây là một tín hiệu rất tốtKhông nhìn anh, không thích thân mật anh tất cả anh đều nỗ lực chịu được, chỉ việc nàng còn ở đây với con thì mọi chuyện đều hoàn toàn có thể lo liệu đượcĐế Anh Thy ngồi trên xe gọi điện thoại cho vệ sĩ “Các cậu hiện giờ đang ở đâu?”“…là”Đế Anh Thy liền biết vệ sĩ sẽ không an phận mà đợi ở trên máy bay“Giúp tôi mua ít thức ăn, mua…những cậu chắc là không biết nấu cơm đúng không?”“Pitt biết, cậu ấy trước kia là đầu nhà bếp có tiếng”“…??” Đế Anh Thy có một dấu chấm hỏi lớnThân phận này thật sự rất ngạc nhiên, hoàn toàn rất không hợp lýĐế Anh Thy trở lại phòng, đẩy cửa ra, nhìn trên bàn là bàn trà bánh ngọtBảo vệ còn chưa tới, là ai đó đã sẵn sàng sẵn sàng, xác định là Tư Hải MinhĐiều này cũng không làm cho Anh Thy có một tia cảm động trong lòng, nhìn những bánh trái đó vờ như không thấy mà liền trở về phòng, cầm khăn tắm và quần áo nàng đi thẳng vào nhà tắmLúc ở trường nàng cùng với bọn nhỏ vận động rất nhiều nên trên thân ra rất nhiều mồ hôi và khung hình cũng rất mệt nên tắm rửa xong nàng liền trở về phòng, ngã xuống giường nàng dự tính chợp mắt tí xíuĐế Anh Thy bị làm cho tỉnh lại bởi những mùi thơm. Ngồi dậy từ trên giường, mơ màng mở cặp mắt ra, nàng bước xuống, Open…Nhìn thấy trong phòng khách là sáu đứa bé đang ngồi học bài làm cho nàng ngẩn ra một chút ít“Mẹ!” Sáu đứa bé phát hiện mẹ đã thức liền bỏ bút xuống mà đứng dậy chạy đến với nàng, nhào vào lòng nàng nũng nịuĐế Anh Thy nhìn vào đồng hồ trên tường, nàng đã ngủ lâu rồi sao“Sao lại không gọi mẹ dậy?” Đế Anh Thy hỏi“Mẹ đang ngủ mà, Ba bảo là không được làm ổn để mẹ ngủ” Bảo Vỹ nóiNữ hầu từ trong phòng nhà bếp bước ra cúi đầu “Đế tiểu thư, bữa tối đã xong, có ăn liền không ạ?”Đế Anh Thy nhìn trang phục của người hầu liền nhận ra đây là người của Tư Hải Minh phái đến. Nàng kêu vệ sĩ nấu cơm sao lại thành người hầu của anh rồiTư Hải Minh không xuất hiện nhưng tất cả mọi việc đều do anh sắp xếp
Page 19
Edit By Trà Nữ LêNhững điều này cũng không làm cho nàng cảm kích!“Mẹ ơi, con đói!” Bảo Vỹ sờ một chiếc bụng tròn tròn của tớ mà nói“Con cũng đói!” Bảo Hân nhảy nhảy đòi ăn, bím tóc cũng tung bay theo nhịp nhảy“Đói!”Bọn nhỏ đều đói, Đế Anh Thy cũng không thể dẫn bọn chúng đi đến chổ khác ăn điều đó sẽ chậm trễ làm bọn nhỏ chịu không đượcNàng liền trả lời với hầu gái “Ăn giờ đây”“Vâng, tôi sẽ dọn lên bàn ngay” Nữ hầu gái quay người tiến vào phòng nhà bếp sẵn sàng sẵn sàng“Mẹ ơi con đi rửa tay!”“Con cũng đi”Sáu đứa trẻ khuynh hướng về phía phòng tắm rửa tayHai cô hầu gái bưng từng món đồ ăn ra, thận trọng, tỉ mỉ bày món ăn ở trên bàn, đồ ăn thịnh soạn, sắp xếp đũa thìa ngay ngắn liền bước ra khỏi phòngĐế Anh Thy sắc mặc lãnh đạm, mặc kệ Tư Hải Minh làm gì làm, tất cả đều phí côngTư Hải Minh một mực đều không xuất hiện, điều này làm cho Anh Thy có chút ngạc nhiên nhẹCùng sáu đứa bé ăn, bọn nhỏ cũng không nói gì đến Ba của chúngĐế Anh Thy trong lòng cũng ngầm hiểu được chút ít nhưng mà nàng cũng không còn hỏi rõ“Buổi tối con sẽ ngủ cùng với mẹ!” Bảo Nam nói“Con cũng vậy”“Con cũng vậy”“Con nữa”“Con cũng muốn”“Cả con nữa”Đế Anh Thy cười cười “Ở đây chỉ có hai phòng ngủ, hai cái giường, sẽ khá là chật nếu ngủ ở Minh Uyển mỗi con một phòng rất là thoải mái, không đúng sao?”“Sao mẹ lại không về Minh Uyển với bọn con để ngủ? Chúng ta hoàn toàn có thể một nhà tám người ngủ!” Bảo Long reo hòTám người, đây liệu có phải là tính luôn cả Tư Hải Minh sao?Nhưng mà, nàng cơ bản đều không thích đến Minh Uyển, không in như trước kia bị Tư Hải Minh bắt buộc, anh nói ngủ ở đâu là ngủ nơi đó“Vậy thì ba người ngủ một giường” Đế Anh Thy nói“Mẹ sẽ ngủ ở đâu?” Bảo Hân hỏi“Các con ngủ ở đây hai đêm thì mẹ sẽ thay phiên nhau ngủ, được chứ?” Đế Anh Thy hỏiCon trẻ đều không làm khó mẹ, tất cả đều rất hiểu chuyện“Được ạ”“Nhưng mà chúng con không thích chỉ ngủ hai đêm”“Mẹ ơi, ba đêm được không?”“Bốn đêm”“Năm đêm”“sáu đêm”Đế Anh Thy bật cười “Ăn cơm trước đã”Nàng nghĩ Tư Hải Minh đã đưa con đến thì sẽ không đưa con trở vềNếu như đưa tới và lại đưa về thì chắc như đinh bọn chúng sẽ rất đau lòngĂn cơm xong, Đế Anh Thy hướng dẫn sáu đứa trẻ học bài, nàng ngồi cạnh bên nghĩ rằng làm mẹ cũng như thể cô giáo nên phải có trách nhiệm phải hướng dẫn bài vở cho con, một cô giáo với sáu đứa béThế nhưng nàng phát hiện bọn nhỏ làm rất tốt, không còn cái gì là không biết, càng không còn thảo luận bài vở với nhauCái này làm cho Đế Anh Thy có chút không đủ can đảm tin, nàng cố ý tiến đến gần cạnh bên Bảo My, nhìn con làm toánMặc dù động tác so với Bảo Nam có vẻ như chậm hơn nhưng cũng rất là giỏi, đáp án đều rất chính xácLàm cho Đế Anh Thy sửng sốtBảo My phát hiện mẹ nhìn chằm chằm vào mình nên đã quay mặt lại xê dịch thân hình tí xíu mà nhìn mẹ và hôn mẹ một cáiMôi nhỏ mềm mềm làm cho Đế Anh Thy đang sửng sốt tâm liền tan chảy thành nướcĐế Anh Thy tiến lại gần đến Bảo An nhìn con trai làm bài tập, chữ viết đều rất đẹp. Bài tập đều có đáp án đúngĐế Anh Thy nghĩ, trước kia nàng nghĩ sáu đứa bé hoàn toàn có thể sẽ có những thông minh rất khác nhau, nhưng giờ đây những điều nàng thấy đều khiến nàng rất ngạc nhiên…Không phải nói đây chẳng khác nào giáo viên như nàng sẽ mất việc ư? Không đứa nào cần sự chỉ dạy một cô giá như nàngSau đó nàng liền nhờ vào ghế salon cạnh bên yên tĩnh mà nhìn bọn trẻ họcTrong lòng rất là thỏa mãnKhi nàng sinh con thì nàng đã xác định không thích kết hôn, chính bới nàng nghĩ trên thế giới này ai hoàn toàn có thể đồng ý một người mẹ với sáu đứa con chứ?
Page 20
Edit By Trà Nữ LêNhưng thật sự mà nói thì bản thân nàng cũng không thích kết hôn, chỉ muốn ở cạnh bên con nuôi chúng khôn lớn, có môi trường tự nhiên thiên nhiên sống đời thường đầy đủ, niềm sung sướng. Nhiêu đó thôi là nàng đủ mãn nguyện rồiHiện tại, tuy nhiên con là vì Tư Hải Minh nuôi nhưng đối với nàng cũng không còn gì khác lạ. Muốn thăm con liền hoàn toàn có thể thăm, bọn chúng như vậy vẫn khỏe mạnh trưởng thành, nên những dự trù ban đầu so với giờ đây cũng không còn gì khác lạ.Làm xong bài tập, Đế Anh Thy kiểm tra từng cái“Mẹ ơi!” Bảo Nam nghịch ngợm bò lên ghế salon, leo lên sống lưng của mẹ, nghiêng đầu mà nói chuyện “Mẹ ơi, có phải chúng con đã làm đúng không?”Chính xác là hoàn toàn đúng“Ừm, đúng hết, rất là giỏi!” Đế Anh Thy cười“Mẹ ơi, chúng con thi đều được 100 điểm” Bảo Vỹ ghé vào mặt của mẹ một chân sau vểnh lên“Đều một trăm điểm!” Bảo Long xác định“Nếu thi một trăm điểm mẹ sẽ trở về…” Bảo My giải bày“Thật đúng là mẹ đã trở về” Bảo Hân nói“Mẹ ơi, Bảo An cũng một trăm điểm!” Bảo An kích động la lênBọn chúng thi đều được một trăm điểm cũng không còn vui gì lắm nhưng nếu ở cùng với mẹ và chia sẻ điều này liền có sự khác biệtĐế Anh Thy sờ lên những khuôn mặt nhỏ mềm mềm “Rất là giỏi, Mẹ rất là vui”“Dạ, chúng con thông minh giống mẹ” Bảo Long nói“Ai nói?” Đế Anh Thy bật cười“Ba nói!” Bảo Hân nhắc tay “Ba nói chúng con lên lên sẽ giống mẹ, thông minh cũng tương tự như mẹ”Đế Anh Thy nắm tay Bảo Hân “Mẹ yêu cầu không đảm bảo đâu, chỉ muốn những con khỏe mạnh vui vẻ trưởng thành là đủ rồi”“Là…là mẹ sẽ ở cạnh chúng con sao?” Bảo Vỹ hỏi“Đương nhiên, mẹ sẽ ở cạnh chăm sóc những con” Đế Anh Thy cam kết“Rất là tốt!” Sáu đứa bé vui sướng hò hét, nhào lên trên người nàng mà vui mừng. Làm cho nàng như muốn ép xuống đất, tiếng cười của mẹ con vui rộn căn phòngTư Hải Minh đứng ở ngoài cửa đều nghe được, trong lòng đầy xúc động, toàn thân khí lực đều tràn raAnh muốn đi vào, nhưng nhẫn nhịn, từ đầu đến cuối đều nỗ lực không hành vi. Anh một mực đứng ở nơi đó chờ đến khi Anh Thy và bọn trẻ đi ngủ, trong phong yên tĩnh, nội tâm của anh thật lâu vẫn không thể bình tĩnh lại đượcĐợi đến hơn thế nữa đêm Tư Hải Minh mới đẩy cửa đi vào nhàTrong phòng khách là những đồ vật mà sáu đứa trẻ ném lung tung ngổn ngang, anh đi qua đem những cái gối ôm để lại vị trí cũMở cửa phòng nhẹ nhàng không một chút ít động tĩnhTrong phòng đèn đã tắt, chỉ có ánh sáng bên phía ngoài xuyên thấu vào trong, ánh trăng rọi vào trên người của Anh Thy cùng những đứa trẻBóng đen đến gần mép giường, nhìn chằm chằm khuôn mặt Đế Anh Thy đang ngủ sayTư Hải Minh không nhịn được mà khom thân người xuống, môi anh liền kề môi mềm nhỏ của nàng…“Anh dám đụng vào tôi, tôi lập tức về đảo Trân Châu” Đế Anh Thy mở mắt ra, ánh mắt lạnh lùng nhìn anhTư Hải Minh liền chột dạ, khàn giọng hỏi “Anh làm em thức rồi?”Đế Anh Thy cắn răng, thân thể tức giận kéo căng, tay nắm chặt dưới chăn thành nắm đấm hoàn toàn có thể thấy nàng đang rất tức giậnTư Hải Minh đứng nguyên tư thế “Anh từ công ty ghé thăm một chút ít”Khí nóng dân đến khuôn mặt nàng, Đế Anh Thy rất khó chịu quay mặt đi chổ khác “Mời anh đi cho”“Được” Tư Hải Minh không ở lại, nghe lời nàng liền ngồi dậy rời khỏi phòng, đẩy cửa nhẹ nhàng bước raĐế Anh Thy tay vẫn xiết chặt thành nắm đấm rồi từ từ buông raCó con cháu ở bên nàng nên nàng sẽ không ngủ say được. Khí tỏa từ người Tư Hải Minh quá mạnh nên nàng liền cảm hứng nguy hiểm đến gần mà vô thức tỉnh dậyĐế Anh Thy vừa nhắm mắt lại liền mở mắt ra, vén chăn ra xuống giườngRa khỏi phòng, đi đến một giang phòng khác liền nhìn thấy những đứa con đang ngủ cùng Tư Hải Minh
Page 21
Edit By Trà Nữ Lê“Thy, không ngủ được?” Tư Hải Minh hỏi nàng“Tôi không nói anh sẽ ngủ ở đây” Đế Anh Thy tiếp tục đuổi anh“Thy, muộn rồi, cũng không thể về Minh Uyển, không thể cho anh ngủ lại một đêm? Hả?” Tư Hải Minh hỏiĐế Anh Thy trong lòng tức giận, anh làm bộ đáng thương sao?“Anh như này là có ý gì? Mặc kệ anh làm gì tôi đều khước từ” Đế Anh Thy lãnh đạm nóiTư Hải Minh từ trên giường bước xuống, đứng người lên, đi đến trước mặt Đế Anh Thy, đứng vững, vóc dáng dài cao nhìn xuống nàng, bao trùm nàngThân thể Đế Anh Thy cương cứng, phản ứng liền lui lại mấy bước“Nếu như muốn tất cả chúng ta hoàn toàn có thể thỏa thuận, những điều này chỉ là chuyện đơn giản” Tư Hải Minh trầm thấp giọng trong bóng tối làm cho những người dân nghe e sợĐế Anh Thy bị tâm trạng dao độngThỏa thuận…Anh biết nằng trong lòng đang nghĩ gì?Đúng vậy, nếu muốn thỏa thuận đây là tiền đề cho việc sống chung hòa bình saoThế nhưng mà, sống chung hòa bình rõ ràng là vượt khỏi ranh giới của nàng, Đế Anh Thy chưa hề cân nhắcĐối với Tư Hải Minh là dân làm ăn, nếu marketing thương mại mà thiệt thòi không phải là phong cách của anh?“Được, vậy hãy thỏa thuận đi! Hãy nói rõ ràng ra” Đế Anh Thy quay người ra phòng khách, ngồi xuống ở ghế salonHai người ngồi đối diện nhau, sau nữa đêm không ngủ được liền có những thỏa thuận mà nói raTrên người Đế Anh Thy đang mặc đồ ngủ, phía dưới lộ đôi chân ra bên phía ngoài, hình ảnh mờ mờ quyến rũ. Ánh mắt Tư Hải Minh không khỏi nhìn qua, thậm chí nhìn nàng từ đùi đến xuống bàn chân“Anh đã xem đủ chưa?” Đế Anh Thy nổi giậnTư Hải Minh không nóng vội mà thu tầm nhìn lại “Có thể ngày mai bàn đến”“Vẫn là nói rõ ràng sớm một chút ít vẫn hơn” Đế Anh Thy nói “Anh cũng biết tôi cứng đối với cứng cũng không phải là không được nhưng tôi thừa nhận giữa tôi và anh rất khác nhau, tôi quan tâm cảm xúc của bọn nhỏ. Ai bảo anh là cha của bọn chúng chứ?“Em nhìn thấy”“…” Đế Anh Thy sắc mặt lạnh hơn “Còn nói là không sao?”“Tiếp”“Quyền nuôi dưỡng anh vẫn tiếp tục, nhưng Đế gia tôi hoàn toàn có thể đến thăm bọn trẻ bất kì lúc nào, thậm chí bọn trẻ đến Đế gia ở”“Anh tưởng em muốn hỏi anh quyền nuôi dưỡng con”Đế Anh Thy sững sờ “Anh sẽ cho?”“Đúng”Rõ ràng đây là vấn đề bất thần mà nàng không ngờ tới. Thế nhưng tại sao Tư Hải Minh lại đồng ý? Nàng nghĩ rằng Tư Hải Minh sẽ không bao giờ đồng ýĐế Anh Thy sẽ không ngốc mà nghĩ rằng đây là lòng tốt của Tư Hải Minh, tâm cơ của người đàn ông này sâu đáng sợ!Nàng nghĩ đến những anh trai nói với nàng Tư Hải Minh đã từng đưa ra yêu cầu “Đổi tôi với con cháu, nghĩ cũng đừng nghĩ”“Không có, tặng không”Đế Anh Thy không nói lời nào, trong đầu liên tục suy nghĩ với tình cảnh hiện tại, cái này đến cùng là đang âm mưu gì đây? Lấy lui làm tiến?Không được, nàng không thể dính vào bẫy của Tư Hải Minh“Không được, trước đây đã để cho anh nuôi, chỉ việc anh đừng ngăn cản Đế gia đến thăm con là được” Đế Anh Thy nói“Anh có chổ nào không tốt?” Tư Hải Minh nói“Không có chổ nào tốt sao? Tôi không cùng anh đoạt quyền nuôi dưỡng à? Con hay là anh?” Đế Anh Thy nóiTư Hải Minh có chút ngã người ra sau, buông lỏng trạng thái, điều nó lại làm cho Đế Anh Thy tăng cao cảnh giác“Hãy như vậy này, đề nghị của em anh đồng ý. Nhưng anh có yêu cầu khi em ở cạnh bên con anh sẽ xuất hiện. Anh không phải tâm tư gì tất cả đều vì con” Tư Hải Minh nóiĐế Anh Thy nhíu mày nhìn anh “Anh là anh, tôi là tôi!”“Con cái đã lớn, không phải còn nhỏ hai ba tuổi cái gì rồi cũng không biết. Nhất là Bảo My rất nhạy cảm, mẹ rất vất vả mới trở về, lại không hiểu tại sao mẹ không ở cùng một chổ. Những bạn bè khác đều có cha mẹ ở cùng một chổ”“…anh đã nói thế nào?” Đế Anh Thy rất khó chịu mà hỏi lại anh
Page 22
Edit By Trà Nữ Lê“Anh nói Ba đã làm cho mẹ giận, đang nỗ lực làm cho mẹ tha thứ”Đế Anh Thy buông lõng ánh mắt không nói lời nào, hô hấp liền tạm bợ, cảm thấy lời anh nói ra làm nàng đau nhói“Những dịp sinh nhật bọn chúng luôn hỏi anh lúc nào mẹ về? Điều làm cho anh đau lòng nhất đó là thường niên đến sinh nhật bọn chúng đều hỏi anh một câu như vậy, lúc nào mẹ về…” Tư Hải Minh thâm thúy nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nàng, ánh mắt rung động “Anh nói mẹ rất bận rộn nhiều việc, chỉ gởi quà về. Anh dùng danh nghĩa của em để mua quà cho con, bọn chúng liền đem cất kĩ quà của em, đều xem đó là bảo vật”Đế Anh Thy vô lực cúi đầu, tay chống đỡ đầu, nước mắt trong hốc mắt đảo quanh“Thy, hai tất cả chúng ta, ai cũng không thể vắng mặt” Tư Hải Minh nóiĐế Anh Thy tự nhiên đứng người lên, không kiềm chế được nỗi lòng, nước mắt nóng hổi rơi xuống “Đề là vì anh, tất cả đều do anh!”Tư Hải Minh đứng dậy, liền ôm nàng vào lòng“Không được đụng vào tôi” Đế Anh Thy phản kháng kịch liệt như khoai lang bỏng tay mà hất ra “Không được đụng vào tôi, không được đụng vào tôi…” Nước mắt từng giọt từng giọt mà rơi xuống“Được, anh không đụng vào anh không đụng vào, Thy, đừng khóc, em bắt anh làm gì rồi cũng khá được, chỉ việc em đừng khóc” Tư Hải Minh hô hấp nặng nề, giọt nước mắt của nàng rơi từng giọt trong lòng anh, khiên anh đau đớn “Đều là lỗi của anh, anh tránh việc làm tổn thương em…”“Anh hoàn toàn có thể làm tổn thương tôi! Giết tôi cũng khá được! tại sao lại giết Tư Viễn Hằng? Tại sao?” Tâm trạng Đế Anh Thy kích động “Anh còn là một con người không? Tôi cho anh biết, tôi vĩnh viễn không thể tha thứ cho anh! Vĩnh viễn!”Hét vào anh xong Đế Anh Thy quay người chạy vòa gian phòng, đóng cửa lạiCon còn đang ngủ ở trên giường, Bảo My xoay người lại ôm nàng, nàng liên ôm miệng lại, không đủ can đảm khóc thành tiếngCố gắng chịu đựng đau khổ, nước mắt đều rơi xuống gốiTư Hải Minh đứng trong phòng khách, thắng tắp thân thể không nhúc nhích, tâm trạng băng giá như chừng đụng nhẹ một chiếc liền vỡ nátNàng như vậy là yêu Tư Viễn Hằng, muốn báo thù cho anh ta nhưng không thể, nàng ôm hận trong lòng…Yếu hầu bên trong huyết khí tuông lên mãnh liệt, Tư Hải Minh tay cầm thành quyền chống đỡ thân thể đang nóng giận phừng phừng, cố kìm nén cảm xúc“Mẹ ơi” Bảo My đầu ngóc lên nhìnĐế Anh Thy giật mình, liền vội lau nước mắt ở trên mặt, leo lên giường kéo Bảo My vào lòng “Sao vậy? muốn đi tiểu sao?”“Ba với mẹ cãi nhau sao?” Âm thanh giọng nói nhỏ nhẹ của Bảo My mang theo sự lo ngại“Không có, không còn cãi nhau…” Đế Anh Thy ánh mắt lấp lóe mà phủ nhậnBảo My đem đầu vùi vào trong ngực nàng “Ba và mẹ không cãi nhau…”“Chúng ta không cãi nhau”Bảo My lại ngẩng đầu lên “Nếu như cãi nhau hoàn toàn có thể in như Bảo Nam và Bảo Vỹ liền làm hòa không?”“Đúng, đó đó là như vậy” Đế Anh Thy ép nhẹ đầu con gái vào ngực nàng, hôn nhẹ lên cái đầu nhỏ của con “Ngủ đi, Mẹ ôm con ngủ”“Dạ”Đế Anh Thy ôm con gái vào lòng, còn nàng thì không thích ngủ, ánh mắt rơi vào bóng đêm ngoài cửa sổNước mắt vẫn còn run runNàng thật là hận, hận chính mình…Sáng sớm nàng cùng với sáu đứa trẻ ăn sáng cùng nhau, vẫn là nữ hầu chuẩn bịKhông nhìn thấy Tư Hải Minh, cũng không biết tối qua anh có ngủ lại ở đây khôngGiữa hai người mãi mãi cũng không thể tốt lên đượcTrừ con cháu, con phố của tất cả hai là song song, không thể lại giao nhau
Page 23
Edit By Trà Nữ LêĐế Anh Thy buổi sáng đưa bọn trẻ đi học, đối với nàng tiếng cười vui vẻ niềm sung sướng của bọn chúng là nụ cười duy nhất trên thế giới nàyLúc trở về nàng không ngồi trên xe của anh nữa, lúc không còn bọn trẻ thì nàng không thích đóng kịch“Chị ơi!”Khi đi qua cửa trường học Đế Anh Thy sứng sốt một chút ít, quay người lại thì cậu bé đã chạy đến trước mặt, ôm lấy chân của nàng “Chị ơi, em là Tư Thái Lâm đây”Đế Anh Thy nhìn chăm chăm cậu bé, không cần nói thì cậu đứng trước mặt đã và đang nhận ran gayBa năm không gặp, khuôn mặt này giống Tư Viễn Hằng như đúc…Đế Anh Thy như nhìn thấy tuổi thơ của Tư Viễn Hằng, chính bới nàng đã và đang từng thấy qua hình ảnh của Tư Viễn Hằng lúc còn bé…Tư Triều Vũ chạy đến kéo cậu bé ra xa khỏi nàng “Ai là chị, đừng có gọi bậy…”. Ngước đầu lên khoảng chừng cách khá gần nhìn thấy khuôn mặt của Đế Anh Thy dọa cho ông sợ phát khiếp “Cô…cô không phải đã chết rồi sao? Không lẻ đây là ma? Ban ngày gặp ma sao?”Đế Anh Thy lạnh nhạt nhìn Tư Triều Vũ, ba năm trôi qua ông đã và đang già đi rất là nhiềuNàng không hề để ý đến Tư Triều Vũ mà nhìn vào Tư Thái Lâm mà nói “Chị biết em là Tư Thái Lâm, em cũng ở đây học sao? Sao trước đó chị không thấy em?”“Chị ơi, em ngày hôm nay là ngày đầu tiên đi học ạ”“Ngày đầu tiên?” Đế Anh Thy nhớ lại là bọn trẻ nhà tôi đã khai giảng nữa tháng rồiTư Triều Vũ nói “Vì tôi không còn đủ tiền đóng học phí nên đã bị học trễ. Nó cũng là loại họ Tư mà sao độc ác với nó thế?”Đế Anh Thy cảm thấy không vui mà nhìn Tư Triều Vũ, tại sao lại nói chuyện này trước mặt con cháu thế chứ?“Tư Thái Lâm mau vào học đi em, không phải đến trễ rồi sao?”Tư Thái Lâm vội khuynh hướng về phía cửa mà chạy, chạy mấy bước liền quay đầu lại “Chị ơi, em hoàn toàn có thể cùng với bọn Bảo Nam tìm đến chị và chơi không ạ?”“Được chứ”Tư Thái Lâm vui vẻ hướng phòng học mà chạyĐế Anh Thy nhìn sáu đứa trẻ nhà mình so với Tư Thái Lâm thì cũng không chênh lệch là bao, lúc trước nhìn thấy cậu bé là lúc ở tập đoàn Vương Tân, lúc ấy Tư Triều Vũ vẫn chưa phải là Ba của cậu bé, hiện tại liền trở thành Ba, đứa bé này trong lòng liệu sẽ bị tổn thương không…Đây cũng là số mệnh sao…Đế Anh Thy thu tầm mắt lại quay người đi“Đào Anh Thy, chờ tôi một chút ít” Tư Triều Vũ gọi nàng“Có việc gì?”“Cô giờ đây sống ở Minh Uyển? cùng với Tư Hải Minh kia sống bên nhau rồi? Tư Triều Vũ hỏi“Ở trước mặt tôi ông hoàn toàn có thể nói rằng tùy ý nhưng ở trước mặt Tư Thái Lâm thì phải để ý quan tâm lời nói một chút ít”“Tôi nói sai cái gì? Chẳng lẽ chuyện nhà họ Tư không được nói sao? Bản thân đều là lòng lang dạ sói. Trường học này là vì Tư Hải Minh thâu tóm về, Tư Thái Lâm đến đây học vậy mà vẫn thu tiền? Nếu không còn tiền thì không cho học, vậy đúng sao?” Tư Triều Vũ một mực oán hậnĐế Anh Thy càng nhìn càng không yên lòng cho Tư Triều Vũ, nhìn cách ông ăn mặc, hành vi và lời nói chắc chắn là là thời gian qua môi trường tự nhiên thiên nhiên sống đời thường không thuận tiện và đơn giản gìÔng ta cơ bản không còn tiền nhưng vẫn muốn cho Tư Thái Lâm học ở trường quý tộc, đây chẳng phải là lòng tham hay muốn điều tốt nhất cho Tư Thái Lâm?“Tôi nghĩ ở thành phố này trường tốt vẫn còn rất nhiều, không nhất định phải học ở đây”“Cô thật là nói chuyện không hiểu biết à? Những trường khác rất khác trường này, tôi mong ước Tư Thái Lâm về sau sẽ có tiền đồ tốt để sau này lo cho tôi có môi trường tự nhiên thiên nhiên sống đời thường tốt hơn. Vậy tại sao cô không để cho sáu đưa con nhà cô học trường khác, thật là…” Tư Triều Vũ giảng dạyĐế Anh Thy lạnh lùng mà thương hại nhìn ông “Nếu Tư Viễn Hằng lúc nhỏ mà ông biết chăm sóc cho anh ấy một phân ba thôi thì anh ấy cũng chẳng phải chạy ra nước ngoài…” Càng sẽ không gặp được mình, cũng tiếp tục không còn kết cục nhiều gút mắc như này
Page 24
Edit by Trà Nữ LêTư Triều Vũ bị nói đến chột dạ, liền thẹn quá hóa giận “Tôi chỉ là đối xử lãnh đạm một chút ít, nhưng nó ra nước ngoài chưa phải là chuyện xấu, còn không phải do gặp được cô sao? Nếu không gặp cô thì con tôi sẽ không chết”Đế Anh Thy rũ ánh mắt xuống, thật đúng là vậy, nếu không gặp nàng thì sẽ không yêu nhau và anh cũng tiếp tục không chết…“Đào Anh Thy, cô nhìn cô đi, chính cô hại chết Tư Viễn Hằng nhưng tôi lại không truy cứu, cô hoàn toàn có thể giúp tôi lo học phí cho Tư Thái Lâm không? Cô cũng biết rồi đó, trường học quý tộc một năm tốn cả trăm vạn, đây thật sự là tôi không còn tiền. Nếu cô lo học phí về sau tôi cũng tiếp tục không truy cứu việc Tư Viễn Hằng nữa, được không?” Tư Triều Vũ sắc mặt biến hóa nói ra điều tránh việc nóiHoặc là da mặt ông quá dày, hoặc là ông đã đi đến đường cùngĐế Anh Thy không phản ứng mà nhìn thẳng mặt ông “Nếu thật tình muốn nghĩ tốt cho Tư Thái Lâm thì ông nên làm một người ba thật xứng đáng, mặc dầu ông có ăn xin thì cũng phải nỗ lực. Chúng ta đều có lỗi với Tư Viễn Hằng, ông và tôi giống nhau, trừ hiện hữu thì những cái khác đừng có kỳ vọng xa vời” Đế Anh Thy nói xong, cũng không thèm nhìn ông một chiếc mà quay người rời điTư Triều Vũ bị lời nàng nói làm cho nghẹn, đến khi Đế Anh Thy đi thật xa rồi ông mới phản ứng lại được “Tôi và cô sao hoàn toàn có thể giống nhau? Tôi không còn tiền, cô hoàn toàn có thể cho tôi một trăm vạn, à không năm mươi vạn cũng khá được”Đế Anh Thy sao lại phản ứng với ông, nàng hận ông còn không đủĐể Tư Thái Lâm ở cùng với ông không biết ông sẽ dạy cậu ấy thành bộ dạng gì nữaKỳ thật Tư Thái Lâm với Tư Viễn Hằng cuộc sống cũng không khá hơn chút nào. Nhìn Tư Triều Vũ thời điểm này Tư Thái Lâm trong lòng nhất định là thương cảm sao? Dù sao cậu ấy vẫn còn là một cậu béĐế Anh Thy ngẫm lại đều vẫn không đành lòngChẳng qua nàng cũng không còn nói gì sai, nàng và Tư Triều Vũ đều là người dân có tội, sao hoàn toàn có thể sống thoải mái khi tạo nghiệp như vậy này…“Anh Thy!”Đế Anh Thy sửng sốt một chút ít, quay đầu, còn còn chưa kịp phản ứng, một bóng người liền ôm lấy nàng làm cho nàng kinh ngạc đến ngây ngườiTrong phòng thao tác ngay thời điểm hiện nay, anh ấy hận không thể đem giao thông vận tải ở ngoài làm thành công ty giao thông vận tải của riêng mình, Tư Hải Minh nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị đến khi Đế Anh Thy bị Tần Kính Chi ôm cứng ngắc, anh trực tiếp ném hồ sơ trên tay xuống, Chương Vỹ đang đứng phía trước báo cáo việc làm nhìn thấy hành vi của anh liền kinh hãi, đổ mồ hôi toàn thân“Ngài Hải Minh, ngài vẫn ổn chứ?” Chương Vỹ hỏi“Ổn cái gì mà ổn?” Tư Hải Minh nắm theo áo khoác đi vội ra khỏi văn phòng“…” Chương Vỹ vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy raCửa phòng thao tác một lần nữa đẩy ra, Tư Hải Minh chuyển giao “Từ giờ trở đi, cậu phụ trách điều hành tập đoàn Vương Tân, có việc thì gọi điện, không còn việc thì đừng làm phiền tôi!”Nói xong, cửa lại bị đóng bịch một tiếng, người không thấy đâu“???” Những dấu chấm hỏi hiện trong đầu Chương Vỹ, tôi thăng chức rồi sao?Buông nàng ra, Đế Anh Thy nhìn Tần Kính Chi, còn tồn tại phía sau anh là Kiều Như AnKiều Như An cười “Kính chi lo ngại cho cô ở đây vừa lúc tôi cũng không còn việc gì nên đã đi cùng nhau. Anh Thy không cảm thấy tôi nhiều chuyện chứ?”“Sao lại biết?” Đế Anh Thy nói “Tôi hiện tại cũng đang nhàm chán, có mọi người ở đây hoàn toàn có thể cùng nhau chơi đùa rồi, mọi người mới đến sao?”“Vừa tới. Em cũng thật là, ở một mình nhàm chán sao lại không gọi điện cho anh?” thật ra Tần Kính Chi đã nhìn thấy nàng đi bộ trên vỉa hè, không biết là đang suy nghĩ cái gì“Bởi vì những anh bảo tầm hai ngày nữa sẽ đến đón em về nên không tìm anh” Đế Anh Thy nóiChính xác thì nàng cũng không biết lúc nào hoàn toàn có thể về do bọn nhỏ cuốn lấy rất lợi hại…Tạm thời thì chưa về, buổi tối thì được ở chung với những con, đối với bọn chúng cũng không công minh rồi
Page 25
Edit By Trà Nữ Lê“Anh Thy, em muốn đi đâu sao?” Kiều Như An tỏ ra tâm lý hiểu người khác ‘Suy nghĩ’“Không, mới đưa con đi học, sẵn sàng sẵn sàng đi dạo. Có muốn đến nơi tôi ở xem một chút ít không? Đến trưa tôi mời hai người đi ăn, Kinh Đô có rất nhiều đồ ăn ngon” Lấy lại trí nhớ Kinh Đô trở nên rất quen thuộc với Đế Anh Thy, nhất là phương diện ăn uống“Tùy Anh Thy quyết định” Kiều Như An không còn chủ ý mà để cho nàng toàn quyền quyết địnhTần Kính Chi không ý kiến nhưng trong lòng nghĩ thoáng qua mà đoán rằng nơi nàng ở cũng đó đó là chổ Tư Hải Minh ở…Đế Anh Thy dẫn hai người đến đó đó là chung cư của dì HàKhóa cửa mở ra, đẩy cửa vào nhà “Vào đi, nơi này tương đối nhỏ…” Đế Anh Thy đứng mắc kẹt một nơiTần Kính Chi cùng Kiều Như An bước vào cũng nhìn thấy người đàn ông đang ngồi trên ghế salon đang uống cafe rất tự nhiênĐế Anh Thy trừng mắt Tư Hải Minh, anh không phải đang ở công ty sao? Đến đây lúc nào? Nếu nàng biết anh ở đây tuyệt đối nàng sẽ không đếnHiện tại nàng đang bị tiến thoái lưỡng nan“Sao lại về rồi?” Tư Hải Minh tỏ vẻ ngạc nhiên. Nhìn thấy hai người ở cạnh bên, anh để ly café xuống, đi tới, đứng cạnh bên Đế Anh Thy “Thy, khách tới nhà? Không cần khách khí, khách của em cũng là khách của anh, mời vào”Không chỉ có Đế Anh Thy không nguyện ý nhìn thấy Tư Hải Minh mà Tần Kính Chi cũng không thích gặp anh. Nhìn thấy Tư Hải Minh đứng cạnh Đế Anh Thy thân thiết như nói lên anh ấy là gia chủ“Cảm ơn ngài Hải Minh” Kiều Như An không để cho bầu không khí tiếp tục giằng co mà mở miệng hòa hoãn, nội tâm cô đang rung động khi nhìn thấy anhTần Kính Chi cùng Kiều Như An ngồi xuống sauĐế Anh Thy không nhìn Tư Hải Minh cũng vội vàng đi theo “Muốn uống cái gì?”“Nước ấm” Tần Kính Chi nói“Tôi cũng vậy” Kiều Như An nóiĐế Anh Thy đi vào phòng nhà bếp, rót nước, không xoay đầu nhưng vẫn cảm nhận được có người đang đi tới làm cho không khí như rung chuyểnRõ ràng là khí này phát ra từ aiNàng để ly xuống, quay người, hạ giọng hỏi anh “Không phải anh ở công ty sao?”“Gần đây công ty cũng không nhiều nếu không muốn nói là rất ít việc, không cần anh xuất hiện” Tư Hải Minh mắt đen hiểu sâu mà nhìn nàng“Tôi mặc kệ anh bận rội hay nhàn rỗi, hiện tại anh rời khỏi nơi này” Đế Anh Thy đuổi anh. Nếu không còn khách thì nàng đã ném anh ra khỏi cửa rồi“Bọn chúng không biết em đã Phục hồi lại trí nhớ?” Tư Hải Minh hỏiĐế Anh Thy ánh mắt chớp lên, nàng không nói đồng nghĩa với việc xác nhận“Thy, bọn chúng không biết người Phục hồi trí nhớ, vậy thì làm thế nào để cho đúng?” Tư Hải Minh khởi đầu đến gần nàngĐế Anh Thy nội tâm hoảng loạn, thân lui về sau, vừa lui một bước phía sau sống lưng liền đụng phải bồn rửa tay, không hề đường lui“Tôi không biết anh nói cái gì…”Tư Hải Minh lại gần nàng rồi tạm dừng, nhìn vào ánh mắt nàng mập mờ, giọng nói đè thấp càng thêm từ tính “Em đến Kinh Đô, không ở Minh Uyển mà ở đây, nghĩ xem bọn chúng có nghĩ là kì lạ không?”“Cái này cũng không cần anh phải nhọc lòng” Đế Anh Thy xác định những điều này nàng chưa hề nghĩ quaTùy tiện tìm nguyên do, chẳng lẽ Tần Kính Chi và Kiều Như An sẽ cố ý đi thăm dò sao? Cũng không phải quân địch của nàng“Ừm, cũng không còn việc gì lớn”Đế Anh Thy nhíu mày“Anh giúp em đi tiếp khách” Tư Hải Minh nói xong, thân thể lui về sau, quay người đi ra khỏi phòng bếpĐế Anh Thy thời điểm hiện nay mới giãn lỏng thân thể, tại sao luôn muốn ép bức nàng, nàng đã nói rất rõ ràng không phải sao?Đây là việc lớn sao?Nếu như nàng có Phục hồi trí nhớ mà lộ ra, bị Kiều Như An phát hiện, cuộc sống của công chúa nhà Đế gia sẽ bị người ngoài biết. Đến lúc đó sẽ ảnh hưởng đến Đế gia
Page 26
Edit By Trà Nữ LêKiều Như An có nói ra hay là không là một chuyện, ảnh hưởng đến Đế gia mới là quan trọng. Trước đó Kiều Như An ở Kinh Đô có gặp qua Phương Như, lúc đó cô ấy gọi nàng là “Đào tiểu thư” cho nên vì thế Kiều Như An đã biết được bao nhiêu rồi?Không nên phải biết bao nhiêu, chỉ việc bản thân không thừa nhận là đượcCác anh trai cũng không để ý chút ảnh hưởng này, chỉ là Đế Anh Thy không thích những anh phải khó xử…Nàng Phục hồi lại trí nhớ về sau luôn cảm thấy sự mẫn cảm tồn tại…Lúc trước nàng thật sự là bị lừa bán sao?Luôn cảm thấy việc này sẽ không đơn giản như vậy…Cho nên, cái gọi là “Phục hồi trí nhớ” không còn dám nói linh tinh…Rót hai chén nước ra ngoài, đặt trước mặt Tần Kính Chi và Kiều Như AnĐế Anh Thy hướng mắt nhìn về phía Kiều Như An sẵn sàng sẵn sàng đi qua ngồi xuốngNhưng mà bị tay ai đó ôm vào eo xiết chặt, ngồi xuống cạnh bên Tư Hải MinhĐế Anh Thy không vui mà nhìn anhTư Hải Minh thản nhiên mà nói “Đều biết tất cả chúng ta ở cùng một chổ, không cần ngại”Đế Anh Thy thật rất muốn đem café tạt vào mặt anh!Trong phòng khách, nhìn như thể đang chiêu đãi kháchNhưng sự xuất hiện của Tư Hải Minh không khí hoàn toàn có thể tốt hơn sao?“Anh Thy, em đều ở đây?” Tần Kính Chi đè nén tâm trạng chua xót mà hỏi“Ừm, ở đây”Tần Kính Chi sau khi ngồi xuống mới phát hiện ở đây không còn đồ đặc của trẻ con, chỉ có đồ của đàn ông. Không cần hỏi cũng biết đó là của Tư Hải MinhNhư vậy, Tư Hải Minh cùng Anh Thy sao lại đến đây ở?Tư Hải Minh dường như nhìn ra được sự nghi ngờ của Tần Kính Chi, anh lạnh nhạt nói “Căn phòng lớn ở mệt mỏi chuyển sang nơi khác có cái thú vị riêng. Ờ nhà có sáu đứa trẻ vây quanh ít nhiều có chút mất hứng”Đế Anh Thy cắn chặt răng, nếu không cắn chặt thì hoàn toàn có thể sẽ quay sang mà cắn ngườiNói lời này là có ý gì? Mặc dù nguyên do này làm cho những người dân khác thuận tiện và đơn giản tin nhưng nàng không tin chỉ có một nguyên do này“Tôi nghĩ rằng đây không phải là chung cư cao cấp” Tần Kính Chi nói. Bởi vì nơi này thực tế rất khác đẳng cấp của Tư Hải Minh. Là do Đế Anh Thy chọn sao“Đó là cậu nghĩ” Tư Hải Minh mắt đen lãnh đạmHai người ở giữa ít nhiều cũng như muốn đánh nhauTần Kính Chi bưng ly nước lên uống, cảm xúc hiện tại cũng không gọi là tốtCô gái mình yêu thích bị người khác chiếm hữu, công khai minh bạch ngữ khí, anh ta sao hoàn toàn có thể vui vẻ được?Trên mặt Kiều Như An vẫn thể hiện vẻ ôn nhu mà cười, mặc dầu trong mắt của Tư Hải Minh chỉ có mỗi Đế Anh Thy nàng cũng không đủ can đảm biểu lộ sinh khí ra ngoàiCô suy nghĩ nhiều đến sự gặp gỡ với Tư Hải MinhChỉ là ở cạnh bên anh như vậy này đã và đang tốt rồi…“Muốn ăn trưa cái gì?” Tư Hải Minh tay nắm tay nhỏ của Đế Anh Thy, bàn tay to lớn của anh bao trùm lấy tay nàng, ôn nhu thâm thúy mắt đen nhìn Đế Anh Thy mà hỏiToàn bộ cánh tay Đế Anh Thy đều cương cứng, chịu đừng “Tùy anh”Tư Hải Minh nói “Anh làm chủ”“Không được…” Tần Kính Chi ngắt lời“Được…” Kiều Như An đồng ýHai người trả lời rất khác nhau làm cho Kiều Như An đỏ bừng mặt, bầu không khí lại một lần nữa ngột ngạt, cô vội sửa lại “Tôi nghe Tần Kính Chi”Đế Anh Thy xấu hổ nói “Kính Chị, sao lại không đi? Vừa rồi bảo cùng nhau đi ăn cơm mà”“Đi” Tần Kính Chi nóiCơm trưa là vì Tư Hải Minh thu xếp, đẳng cấp tự nhiên cũng không biến thành thấp điNhưng mà không khí thời điểm hiện nay cũng chỉ có mỗi Tư Hải Minh là tự nhiênLúc ăn Tư Hải Minh không xem ai ở xung quanh mà chỉ lo chăm sóc cho Đế Anh Thy nào là gắp đồ ăn, cắt bò bít tết, múc canh, lau khóe miệng, lo cho nàng uống nước trái cây, sẵn sàng sẵn sàng đồ ngọt ăn tráng miệng… Giống như anh đến đây không phải để ăn cơm mà là đến để hầu hạ Đế Anh Thy